Song sinh ác ma – Chương 93

Cùng hai người gặp nhau

Trong văn phòng, hai người liền ngồi xuống nói chuyện. Hứa Ngôn Niệm nói trước chuyện của anh cùng Hứa Dực Dương, Lục Tử Ninh chuyên chú nghe, trong lòng cũng có chút động dung, sau đó đem chuyện hai người bọn họ nó cho anh.

“Kỳ thật trong lòng Lục Thiếu Hoàng hẳn rất khổ di, bị người mình thương hiểu lầm, nếu không trừ đi tầng ngăn cách này, sẽ càng ngày càng xa.” Nghe xong lời cậu nói, Hứa Ngôn Niệm mở miệng.

Lục Tử Ninh cũng hiểu được đạo lý này, cho dù mình thật sự xúc động, ngày đó cũng không nên nới ra lời như vậy, bản thân cũng không nên không hỏi rõ ràng chuyện của Ngô Tĩnh Vũ lại cắt câu lấy nghĩa, hiện tại hận…còn kịp sao…

“Thầy, thầy nói chuyện bọn họ tạm nghỉ học, là thật sao?” Lục Tử Ninh nhớ đến chuyện quan trọng.

Hứa Ngôn Niệm gật đầu, “Thầy cũng có nghe nói, kỳ thật Tử Ninh, nếu trong lòng khó chịu, trở về giải thích đi, cùng nhau ở chung, lẫn tránh không thể giải quyết vấn đề. Nói rõ ràng mới được.”

“Nhưng mà hiện tại em không biết nói thế nào, ngay cả liên hệ cũng rất ít, giống như sau khi chia tay, liền trở thành người xa lạ…”

Nhìn được Lục Tử Ninh khó xử, Hứa Ngôn Niệm muốn an ủi cậu, trong lòng nghĩ đến tột cùng hai người kia muốn làm gì, Lục Tử Ninh ngại nói, bọn họ thế nhưng không đến giải thích? Dù sao yêu đương cũng là chuyện hai bên, cho dù có sai, cũng không nên làm qua loa như vậy. Ngay lúc anh định mở miệng, cửa bị đẩy ra.

Người vào là Hứa Dực Dương, bộ dáng hắn đi vào văn phòng giống như đi vào nhà mình, Lục Tử Ninh có chút ngoài ý muốn, kỳ thật đã lâu không thấy hắn, vài lần đi học cũng không thấy lên lớp, hiện giờ biết được mối quan hệ của hai người, Lục Tử Ninh liền hiểu hành động kỳ lạ trước đó kỳ thật đều vì thầy Hứa đi…

“Di? Tử Ninh cậu cũng ở đây?” Hứa Dực Dương vừa vào liền thấy Lục Tử Ninh ngồi đối điện Hứa Ngôn Niệm liền không khỏi sửng sốt, sau đó nhìn ba mình, cũng hiểu được một phần.

“Ân. Học trưởng.” Lục Tử Ninh lễ phép gọi.

Hứa Dực Dương cười gật đầu, cũng không kiêng kị trong văn phòng có người khác, liền trực tiếp đi ra sau lưng Hứa Ngôn Niệm, “Ba, có nhớ con không.”

Tai Hứa Ngôn Niệm đều đỏ, đẩy hắn ra, “Tử Ninh còn ở đây.”

“Ha hả, nếu đã biết cũng không sao.”

Lục Tử Ninh hắc tuyến, biết mình thất tình còn ở trước mắt mình diễn tình cảm sao…Hứa Dực Dương không để ý, cười cười buông người trong lòng ra, nhìn Lục Tử Ninh, “Kỳ thật không nghĩ đến cậu ở đây nha, đúng lúc, hiện tại trong sảnh chắc có thứ cậu muốn nhìn nga.”

“Cái gì vậy?” Lục Tử Ninh có chút kỳ quái, Hứa Dực Dương đi đến chống hai tay bên bên hông ghế, vẻ mặt mờ ám nhìn cậu: “Đi sẽ biết, không đi sẽ hối hận, cứ nghe tôi.”

Lục Tử Ninh tuy vẫn thấy kỳ lại nhưng vẫn đứng lên chào tạm biệt với Hứa Ngôn Niệm sau đó ra khỏi văn phòng.

“Làm sao vậy?” Lục Tử Ninh đi rồi, anh mới kỳ quái hỏi.

Hứa Dực Dương chỉ là thần bí nhìn, “Chỉ là muốn nhanh cùng ba một chỗ thôi, ba ba.”

Hứa Ngôn Niệm ngượng ngùng vỗ hắn.

.

Lục Tử Ninh đi xuống lầu, nhưng mà cái gì cũng không thấy chỉ thấy trong góc có hai người đi đến, là người cậu ngày nhớ đêm mong…

Lục Thiếu Hoàng cùng Lục Thiếu Linh hôm nay đến làm thủ tục, lại không nghĩ rằng gặp được Lục Tử Ninh, nhất thời dừng bước, ba người im lặng đối diện, không ai lên tiếng nói chuyện, không khí như im lặng, có chút xấu hổ.

Vẫn là Lục Thiếu Hoàng phản ứng trước, nhưng chỉ bỏ lại một câu, “Anh đi trước” sau đó chuẩn bị ra khỏi cửa.

Tâm của Lục Tử Ninh như bị nhéo một cái, y chỉ nhìn mình một cái…chuyện gì cũng không nói…liền đi…Lục Thiếu Linh cảm giác được không khí quá kỳ lạ, rõ ràng anh cùng Lục Thiếu Hoàng đều vẫn lo lắng cho cậu, lại không nghĩ rằng hiện giờ đột nhiên gặp được thì y liền không được tự nhiên, trực tiếp rời đi, đừng tưởng anh không biết y mỗi ngày đều hỏi cha tình huống của cậu ở trường, có bị ăn hiếp không, có ăn đúng bữa không. Mình là hỏi rõ ràng, y là hỏi trong mờ ám, nói thẳng ra hai anh em đều quan tâm cậu. Nhưng Lục Tử Ninh hoàn toàn không biết chỉ nghĩ họ là thật sự bỏ rơi mình.

Lục Thiếu Linh nhìn cậu đứng ở đó không nhúc nhích, liền đi lên, đưa tay sờ má cậu, “Đứa ngốc, sao lại khóc.”

“Ai khóc!” Lục Tử Ninh vừa nói mới phát hiện giọng mình nghẹn ngào, cắn môi không nói.

Lục Thiếu Linh trong lòng khó chịu, lúc trước cậu đem anh đẩy đi, chính mình giờ có cách nào mà quan tâm cậu, trong lòng lại lo lắng, “Hình như gầy đi, bữa sáng không thích ăn bánh mì thì mua món có dinh dưỡng khác, sữa bò nóng hay sữa đậu nành nóng gì đó, có phải dậy muộ sợ chậm nên mua bánh mì ăn cho qua.”

Bị anh nói trúng nên cậu như trước im lặng, nhưng môi bị cắn đến trắng bệch, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cúi đầu không nhìn anh.

“Ai.” Lục Thiếu Linh thở dài một tiếng, “Nghe nói em dọn về ký túc xá, như vậy cũgn tốt, ở ký túc xá mọi người có thể chăm sóc lẫn nhau, bọn anh cũng an tâm.”

“Vì sao phải đi…” Lục Tử Ninh thật vất vả áp chế tâm tình của mình, mở miệng, thanh âm như cũ có chút nứt nở, rõ ràng là quan tâm mình…tại sao…

Tối cục nghe được lời cậu khẳng định, anh cũng yên tâm, “Bọn anh cũng không muốn để em một mình ở đây, nhưng gần đây có rất nhiều việc, anh gần đây có vụ án khó giải quyết, Thiếu Hoàng…đang tra vài việc, bởi vì chuyện này, bệnh viện đang trong thời gian giảm biên chế, chỉ cần có liên lụy anh ấy một người cũng không tha…”

“Nói nhiều như vậy làm gì.” Lục Thiếu Hoàng không biết khi nào liền trở lại, khẩu khí vẫn lạnh lùng, Lục Tử Ninh cúi đầu, trong lòng khó chịu, nếu lúc này cậu ngẩng đầu nhất định thấy trong mắt y là tình cảm mãnh liệt, đáng tiếc cậu không ngẩng đầu, cho nên chỉ dựa vào thanh âm phân biệt tâm trạng.

“Bọn anh thật không có biện pháp trở lại trường học, việc rất nhiều, hơn nữa bọn anh đi rồi sẽ không làm cho cuộc sống của em thêm phức tạp, có thể chân chính hưởng thụ cuộc sống đại học, đương nhiên nếu đi hẹn hò…cũng không ai quản em…”

Lục Tử Ninh muốn nói không phải như thế, em mới không muốn đi hẹn hò, nhưng mà lúc này tim lại giống như bị kim đâm khó chịu, cái gì cũng không nói được.

“Bọn anh nghĩ, cuộc sống bình thản một chút đối với em cũng tốt, nửa học kỳ đã qua, cuộc sống đại học chân chính còn lại hai năm rưỡi, trong thời gian này, ráng nỗ lực lên. Nếu không muốn trở về nơi đó, vậy ở ký túc xa, cũng không sao…” Sau khi cãi nhau Lục Thiếu Hoàng lần đầu nói nhiều như vậy, nhưng cũng là lời làm cậu khổ sở, đúng vậy cuộc sống đại học cậu từng khát vọng không phải như vậy sao, nhưng vì sao hiện giờ cho mình tự do, mình lại khó chịu như vậy, còn không biết ai từng nói chuyện một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng, sau khi được thả vì với bầu trời một ngày liền quay về trong lồng, mình khi nào thì muốn biến thành con chim nhỏ giống vậy…Đột nhiên có chút không quen. Nhưng Lục Tử Ninh cũng không nói ra những lời này, ngược lại hành động trước khi suy nghĩ, đem chìa khóa trong túi ra.

“Nếu em quay về ký túc xá, trả lại cho hai người.”

Vẻ mặt hai người thay đổi, nhìn chìa khóa trong tay cậu, có loại cảm giác Lục Tử Ninh muốn cùng họ đoạn tuyệt quan hệ, lần này hai người đều không động đậy.’

“Ninh Ninh, em cứ giữ, lúc cần về cũng tiện.” Lục Thiếu Linh duy trì bình tĩnh.

Hai người không ở em trở về con có ý nghĩa gì…Lục Tử Ninh nghĩ trong lòng, nhưng không có nói ra.

“Thời gian không còn nhiều, trong công ty còn có cuộc họp, bọn anh đi trước.” Lục Tử Ninh kỳ thật còn muốn cùng bọn họ nói nhiều một chút, nhưng thấy bộ dáng bận rộn của họ, mới biết được thì ra giữa họ không biết khi nào đã có chênh lệch lớn như vậy, bọn họ có việc phải làm, sau khi ở cùng mình, rất ít cùng nhau xuất hiện, vậy còn mình, cùng bọn họ ở chung có thể nói gì? Hình như mình cho đến bây giờ không suy nghĩ đến vấn đề này, đều là bọn họ nhường nhịn mình, nếu không cố gắng, sự chênh lệch này, có phải hay không càng lúc càng lớn…

Advertisements

Song sinh ác ma – Chương 92

Lục Tử Ninh tỉnh lại mới phát hiện gối đã ướt, nước maknh của mình cũng lạnh đi, ngực khó chịu, giống như cảnh tượng trong mộng vừa xảy ra hôm qua, có chút khổ sở dùng chăn che mặt, hít sâu vài hơi, sau đó mới bình tĩnh lại, bốn phía vẫn tối như mực, lấy điện thoại ra nhìn mới phát hiện mới một giờ sáng, mơ như vật ngủ tiếp cũng không được, Lục Tử Ninh trằn trọc lại càng tỉnh, ngồi dậy lấy nước uống.

Khi mở đèn bàn ra cảm thấy có chút chói mắt, dùng tay che lại ánh mắt, không biết như thế nào, giờ phút này cảm thấy thật cô đơn, xung quanh thực im lặng, cả phòng chỉ có một mình mình, trời về đông ngày càng lạnh, giống như trước đây, tỉnh lại cảm giác không có ai bên cạnh, cho dù đem chăn đắp kín cũng rất lạnh, nhất là trong lòng.

Đến phòng khách rót cho ly nước ấm cầm trên tay, không có vào phòng ngủ lại, mà đến phòng nhạc mà bọn họ đặc biệt bố trí, nhìn ảnh chụp ở đó, ngồi trước cây đàn piano, chậm rãi cầm ly nước uống, ánh mắt như bị hung nóng, dần dần có sương mù, chờ lúc phản ứng, nước đã có mùi vị là, là nước mắt rơi vào trong nước, Lục Tử Ninh thấy mình thật vô dụng, sao lại khó chịu như vậy, cậu đưa tay đặt lên phím đàn, nhẹ nhàng ấn xuống, tiếng động trong ban đêm có vẻ lớn, thật ra cậu rất muốn đàn, nhưng mà hiện tại là sáng sớm, nếu mình đàn thật, ngày mai nhất định bị đuổi đi.

Đành phải thu hồi cảm xúc này, ngón tay chậm rãi vuốt ve phím nhạc, ly trước trong tay lạnh dần, cảm giác một mình này làm cho Lục Tử Ninh không khỏi nhớ đến lời Từ Cường nói sáng nay, bắt đầu có chút dao động, bọn họ không biết khi nào mới về, lại ở một mình ở đây, thời gian mất ngủ càng nhiều, có lẽ về cũng tốt, ít nhất ký túc xá còn có người ở, buổi tối cho dù không ngủ được cũng có thể nghe được tiếng hít thở, Lục Tử Ninh quyết định ngày hôm sau vẫn trở về.

.

Chuyện Lục Tử Ninh trở về ký túc xa, hai anh em hiểu lầm cậu không muốn cùng họ ở cùng nhà nên mới giận trở về nhà, cho nên tâm tình càng thêm không tốt. Rất nhiều ngày không thể đi học là bởi vì việc rất nhiều, công ty ba nói là cho Tô Hân nhận , lần này từ nước ngoài trở về cũng là chuyện này, nhưng Tô Hân từ nhỏ cũng được nuông chiều, chuyện quản lý không hiểu, Lục Tử Hiên lại muốn nhanh chóng của Tô Dạ có thể giới hai người, cho nên để Lục Thiếu Linh chỉ hắn. Mấy ngày này cơ hồ đều ở công ty.

Lục Thiếu Hoàng gần đây việc cũng nhiều, cơ bản là về tới bệnh viện càng thêm bận rộn, sự tình lần trước rất nhanh cũng rõ ràng. Nhưng cho dù đã biết là ai làm nhưng cũng không có chứng cớ nên Lục Thiếu Hoàng cũng không đả thảo kinh xà, mà chỉ sau lưng thu thập chứng cứ.

Khi công việc bắt đầu bận rộn, cho nên không có khả năng đi học, hơn nữa vốn nghĩ trở về đi học trường trong nước chính là cơ hội tiếp cận Lục Tử Ninh, hai anh em từ hồ liền tự tin Lục Tử Ninh sẽ chọn nơi này báo danh, bởi vì cho dù cậu không báo danh, bọ họ cũng tìm Tô Dạ và Dư Tuệ để khuyên cậu. Đương nhiên Lục Tử Ninh không hề hay biết.

\Nhưng không nghĩ đến mới nửa học kỳ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, hai người thật ra cũng không dự đoán được, lần này từ trường học trở lại sự nghiệp, mới thấy có rất nhiều chuyện cần bọn họ xử lý, cho nên không có thời gian quay lại trường học, dần dần, hai người quyết định tạm nghỉ học.

.

Lục Tử Ninh đang ở trong WC, lúc này một nam sinh xa lạ đi vào, Lục Tử Ninh không để ý, ngay khi chuẩn bị kéo quần mới phát hiện người nọ đang nhìn chằm chằm nơi đó, mặt nhất thời đỏ bừng, kỳ thật sau chuyện không may lần đó luôn thu được một ít ý xấu, thậm chí còn có người hẹn cậu ra ngoài, Lục Tử Ninh không để ý, nếu hôm nay không thật sự gấp cũng không chạy đến nhà vệ sinh công cộng, không nghĩ đến như vậy liền gặp biến thái.

“Ha hả, này không phải Lục Tử Ninh sao?”

Cậu không nhìn khuôn mặt đáng khinh của người nọ, sửa quần lại rồi đi ra ngoài, nhưng lại bị chặn.

“Trốn cái gì?” Khương phải nói cậu thích đàn ông sao? Chậc chậc, bộ dáng quả thật đẹp.” Người nọ định đưa tay sờ mặt Lục Tử Ninh, cậu liền né, “Bộ dáng tức giận càng đẹp, ha ha, cùng tôi ở chung đi. Nghe nói cậu là sinh tính? Tôi còn chưa thấy qua người song tính như thế nào đâu, thực làm cho người ta hưng phấn.”

“Để tôi đi ra.”

“Thật là một người song tính?” Người nọ tựa hồ rất hưng phấn, Lục Tử Ninh vô tình thấy nơi nào đó lộ ra, nhất thời ghê tởm, “Dù sao hai anh em Lục Thiếu Hoàng tạm nghỉ học, cho nên không còn ai, vậy cùng anh làm đi.”

Tạm nghỉ học? Lục Tử Ninh nhíu mày, cậu thế nào một chút cũng không biết?

“Ai u, đừng làm bộ dáng thương tâm này, theo tôi cũng vậy thôi, tôi…”

“Cút ngay!”

Người nọ còn muốn nói gì nữa, lúc này có người từ bên ngoài vào, Lục Tử Ninh vừa nhìn mới thấy đó là giáo viên dạy văn của mình.

“Di, Tiwr Ninh, cậu ở đây à? Các người đang làm gì?” Hứa Ngôn Niệm thấy bộ dạng kỳ quái của bọn họ liền hỏi.

“Không có gì, thầy, chúng ta cùng về chỗ học thôi.”

Hứa Ngôn Niệm gật đầu, “Được.”

Thấy người nọ là thầy giáo, người kia cũng không dám lên tiếng, đành phải nhìn Lục Tử Ninh trốn trước mặt mình, nhưng trong mắt tràn đầy không cam lòng.

Lúc đi ra Lục Tử Ninh rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, kỳ thật lúc vào Hứa Ngôn Niệm đã phát giác được không thích hợp, hiện tại xác định, “Bị quấy rối tình dục?”

Không nghĩ đến thầy lại hỏi như vậy, mặt cậu liền đỏ, sau đó gật đầu. “Bất quá vẫn chưa làm gì em, chỉ nói mấy câu.”

“Nhìn dáng vẻ của hắn hẳn không dễ dàng bỏ qua, nếu lần sau hắn còn đến tìm em thì nói cho thầy biết, thầy có thể giúp em.”

“Cám ơn.”

“Tử Ninh, kỳ thật chuyện cậu cùng hai anh em Lục gia thầy cũng nghe nói.”

“A?” Lục Tử Ninh không biết trả lời thế nào, tuy rằng người trước mặt nhìn qua rất thân, nhưng dù sao cũng là thầy giáo… “Thầy, thầy không cảm thấy…”

“Cảm thấy cái gì? Ghê tởm? Kỳ thật tôi cũng là đồng tính luyến ái?”

“A?” Lục Tử Ninh hoảng sợ rồi.

“Hứa Dực Dương là con tôi.”

“A?” Lục Tử Ninh lại khiếp sợ lần nữa. Mơ hồ nghĩ đến chuyện gì đó, trong lòng kinh ngạc không thôi.

“Cho nên tôi  không thể không giải thích hai người bọn họ tạm nghi học? Như thế nào, cãi nhau sao?”

Lục Tử Ninh cúi đầu không nói gì, trong lòng có chút khó chịu, có thể bởi vì Hứa Ngôn Niệm đối với cậu nói rõ nên lần đầu tiên cậu cảm thấy cho người nọ biết chuyện cũng không sao cả, nhưng hiện tại lại không biết làm sao biểu đạt.

“Thầy cũng hết lớp, vào văn phòng tôi nói chuyện.”

“Ân.” Lục Tử Ninh đi theo Hứa Ngôn niệm vào văn phòng.

Song sinh ác ma – Chương 88

Điện thoại cầu cứu

Lục Thiếu Hoàng khôi phục lý trí, nhớ đến lời mình vừa nói đã muốn tự đánh bản thân, hiện tại chỉ còn lại hối hận cùng sốt ruột, “Ninh Ninh….anh vừa rồi không phải….”

“Không cần nói nữa…” Lục Tử Ninh nhắm mắt lại, sợ nước mắt sẽ chảy xuống, đối với bọn họ lắc đầu, “Em biết các anh muốn nói gì, nhưng hiện tại để em yên lặng một chút, cứ như vậy đi, em thật sự quá mệt.” Nói xong xoay người đi ra phòng bếp.

Đêm đó, hai anh em phải về trường, Lục Tử Ninh ở lại chỗ Tô Dạ, cơ hồ cả nhà đều biết chuyện bọn họ cãi nhau, trong lúc nhất thời đều lo lắng không yên, nhưng người trong cuộc vẫn trốn trong phòng, cũng không thể hỏi cái gì nên chỉ đành để cậu nghỉ ngơi thật tốt.

Lục Tử Ninh ôm chăn, trước kia luôn ngủ cùng giường với Lục Thiếu Hoàng và Lục Thiếu Linh, một mình nằm trên giường, hương vị vừa quen vừa lạ, nước mắt từng giọt rơi xuống. Hôm nay cậu không biết sao mình lại nói chia tay, kỳ thật trong lòng rất khó chịu, mới đầu còn nghĩ bọn họ sẽ giống như trước đến dỗ mình, lại không nghĩ rằng họ lại nói với Tô Dạ phải về trường, một mình mình lưu lại nơi này, mấy giờ rồi, không gọi một cú điện thoại báo tin, trong lòng khổ sở. Sau lại càng suy nghĩ, người nói chia tay trước là mình, như thế nào còn hi vọng bọn họ đến an ủi mình chứ, nhưng hành động không giữ mình lại càng làm cho Lục Tử Ninh khổ sở, lời nói của mình hôm nay cũng quá đáng, có lẽ tổn thương bọn họ rồi, nhưng nhớ đến lời bọn họ nói Lục Tử Ninh liền thêm tức giận, đúng vậy, bọn họ như thế nào lại nghi ngờ mình không thích chứ! Còn nói ra lời đả thương người như vậy, Lục Tử Ninh càng nghĩ càng giận, đấm vào gối mấy đấm, coi nó như mặt bọn họ.

Thật khó chịu….Lục Tử Ninh nhìn điện thoại, vẫn không có phản ứng…Trong lòng mang theo khó chịu cùng tuyệt vọng, là chia tay thật sao? Bọn họ phản ứng như vậy là đồng ý chia tay với mình sao, rõ ràng là do mình nói vì sao chính mình lại bối rối cùng thương tâm! Chia tay không phải rất tốt sao? Về sau mình liền tự do….Lục Tử Ninh miên man suy nghĩ, không thể cho phép mình bị coi thường, liều mạng đuổi đi hình ảnh hai người trong đầu.

Nghiêng đầu lại thấy được hình chụp ba người, nhớ đến một vài chuyện trước đâu, cùng đi tìm phòng, lúc bị người khi dễ Lục Thiếu Hoàng luôn giúp minhg, lại tưởng là Lục Thiếu Linh, còn Lục Thiếu Linh, ánh mắt ôn nhu cũng không thay đổi, luôn săn sóc cho mình….

Lại nghĩ đến bọn họ, Lục Tử Ninh muốn quên đi. Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên, Lục Tử Ninh cơ hồ nhảy dựng, kích động cầm điện thoại lại thấy không phải Lục Thiếu Hoàng, cũng không phải Lục Thiếu Linh, mà là dãy số lạ…Trong lòng nhất thời cảm thấy mất mác…

“Alo?”

“Alo? Xin hỏi là Ninh Ninh sao?” Đối phương tựa hồ sốt ruột.

“Ân. Ngô Tĩnh Vũ?” Lục Tử Ninh nghe ra giọng hắn.

“Đúng, là tôi! Tử Ninh cậu có thể giúp tôi chút không!” Lục Tử Ninh lần đầu nghe được giọng Ngô Tĩnh Vũ gấp gáp cùng bất lực như vậy, không khỏi có chút kỳ quái.

“Tôi có thể giúp gì?”

“Có thể giúp tôi xin Lục Thiếu Hoàng! Xin y đừng ngừng dùng thuốc với mẹ tôi! Tôi có thể trả tiền, bao nhiêu tiền tôi cũng có cách để trả, nhưng đừng ngưng thuốc…Tôi hiện tại thực sự không biết làm sao bây giờ, tôi không còn cách mới tìm cậu, nếu y muốn tôi đổi ngành khách học cũng được, miền là đừng ngừng dùng thuốc…tôi….”

Lục Tử Ninh không hiểu, “Sao lại thế này? Ngưng dùng thuốc? Là chuyện gì?” Hơn nữa còn là chuyện liên quan đến Lục Thiếu Hoàng?

“Mẹ tôi nằm viện, bệnh viện Thánh Hòa, bởi vì không có đủ tiền để phẩu thuật nên hiện tại chỉ dùng thuốc duy trì, để chờ đến ngày phẩu thuật, hai ngày này đột nhiên ngưng dùng thuốc, không có thuốc bệnh của mẹ tôi liền chuyển xấu, đến lúc đó…” Ngô Tĩnh Vũ nói tới đây liền muốn khóc.

“Cậu đừng gấp, chuyện đó…liên quan gì đến Lục Thiếu Hoàng?” Cậu biết bệnh viện Thánh Hòa là nơi lúc trước họ mang cậu đi khám cái kia, cậu còn biết  bác sĩ trong đó, hình như là Triệu Hoa.

“Thánh Hòa là bệnh viện tư nhân, viện trưởng của bọn họ là Lục Thiếu Hoàng a!”

“Cái gì?” Lục Thiếu Ninh thiếu chút nữa không cầm vững được điện thoại, “Cậu nói thật?”

“Tôi lừa cậu làm gì? Tôi tận mắt thấy người trong bệnh viện chào hỏi y là ‘Chào viện trưởng’, tôi biết rất khó tin nhưng ngẫm lại cũng đúng, trước đó trong trường có người nói y rất có bối cảnh, không nói nữa, Tử Ninh cậu giúp tôi cầu tình được không, y muốn tôi làm gì cũng được, nhưng đừng lấy mạng sống mẹ tôi ra giỡn!”

Sắc mặt Lục Tử Ninh trở nên vô cùng tái nhợt, lập tức biết nhiều hơn chuyện của y, y ở nước ngoài không phải học quản lý sao? Như thế nào mở bệnh viện? Hơn nữa bệnh viện này đã có vài năm, sau khi y về nước mới nhận chức hay trước đó vẫn luôn là như vậy? Quan trọng hơn là y còn ép Ngô Tĩnh Vũ? Còn lấy mạng sống mẹ hắn ra đùa? Chính là bởi vì hành động của hắn ở WC ngày đó? Lục Tử Ninh thấy lạnh từ đầu tới chân, chưa bao giờ biết y là người có tâm cơ như vậy…

“Cậu đừng vội, tôi nhất định giúp cậu! Tôi hiện tại cùng y nói chuyện!”

“Thật?! Cảm ơn cậu! Rất cảm ơn cậu!” Ngô Tĩnh Vũ bên kia luôn nói cảm ơn, xem ra là rất sốt ruột. Lục Tử Ninh tắt điện thoại, trực tiếp mặc quần áo trên giường sau đó ra ngoài, Tô Dạ vừa ra đến thấy Lục Tử Ninh vội vàng liền không khỏi hoảng sợ, hỏi: “Ninh Ninh, đã trễ thế em còn muốn đi đâu?”

“Trở về, anh ba, đưa em về trường được không?”

“Về trường? Được.” Tô Dạ tưởng cậu nghĩ thông suốt, trở về làm hòa với họ, vì thế đáp ứng.

.

Lục Thiếu Hoàng kỳ thật là được Lục Thiếu Linh khuyên trở về, có lẽ hiện tại, bọn họ nên tách ra để bình tĩnh thì tốt hơn. Quan trọng hơn là Lục Tử Ninh vẫn không nghĩ đến bọn họ, tuy rằng cảm thấy rất khó chịu nhưng tạm rời đi một chút vẫn tốt hơn.

“Hôm nay sao lại nói với em ấy những lời đó chứ? Muốn hay không muốn đứa nhỏ thì có liên quan gì? Như thế nào nói Ninh Ninh không đủ thương chúng ta! Đứa nhỏ có thể cân nhắc sau mà? Thật là đầu óc hư hết rồi mà! Còn có em thật là, đang êm đẹp lại nói tất cả do em ấy tự nguyện chứ! Biết rõ em ấy đang giận….” Lục Thiếu Linh từ lúc trở về liền lải nhải, một chút cũng không có bộ dáng bình tĩnh như thường, Lục Thiếu Hoàng ở bên cạnh không nói gì, trong lòng vô cùng hối hận, nhớ đến lời nói ngày hôm nay liền hận không đập đầu cho rồi, không nên nghe mấy lời kia xong liền mất trí.

“Thiếu Linh, trở về giải thích với Ninh Ninh đi.” Cuối cùng Lục Thiếu Hoàng nói ra một câu.

“Ân.” Lục Thiếu Linh gật đầu, tỏ vẻ đồng ý. “Em ấy sẽ tha thứ cho chúng ta sao?”

“Chúng ta cần thiết nói rõ ràng với em ấy, là chúng ta xin lỗi, đã yêu nhau không nên có điều giấu diếm, bản thân mình cũng không nói gì với em ấy khó trách em ấy không tin mình. Nói rõ ràng, đem tất cả nói ra.”

“Ân, em cũng nghĩ như vậy.”

Ngay lúc hai người chuẩn bị tốt, chuông cửa vang lên…

Song sinh ác ma – Chương 87

Em chính là không muốn có đứa nhỏ của chúng ta đi

“Tại sao phải làm phẩu thuật?” Trả lời cậu không phải Dư Tuệ mà là hai thanh âm từ sau truyền đến, Lục Tử Ninh lúc này mới phát hiện hai anh em bọn họ không biết từ khi nào đã vào theo, bị bọn họ nghe được Lục Tử Ninh tựa hồ có chút xấu hổ, nhưng cũng không né tránh, nghe ngữ khí cậu liền biết sắc mặt hai người này rất không tốt cho nên Lục Tử Ninh không dám nhìn mặt bọn họ.

Dư Tuệ cũng dừng công việc trong tay, có chút kỳ quái nhìn Lục Tử Ninh, lại nhìn hai anh em ngoài cửa, có chút không hiểu lắm.

“Em đã nghĩ thật cẩn thận.” Lục Tử Ninh hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn hai người trước mặt, ngữ khí có chút kiên định, “Vốn định tối nay nói chuyện cùng các anh, trước đây mẹ từng nói cơ thể em có thể phẩu thuật, sau đó ở cùng với các anh em cảm thấy không sao cả, nhưng mà chuyện gần đây…Em càng ngày càng cảm thấy được…thân thể này cũng không thể sinh đứa nhỏ, cho nên…khôi phục bình thường thôi….”

Continue reading “Song sinh ác ma – Chương 87”

Song sinh ác ma – Chương 86

“Mẹ, con muốn phu thuật.”

Là muốn cậu mang tiếng xấu ở trường sao? Nếu là vậy thì cô ta đã thành công, vậy sau đó thì sao? Hình ảnh đó hai anh em kia chắc chắn không tin, người ta có tin hay không cũng không liên quan đến mình. Nếu muốn mình bởi vì vấn đề này mà chịu đả kích cũng không phải không có khả năng, nhưng mà như vậy thì có ý gì chứ?”

“Lúc trước cậu không phải nói là người đó bị khai trừ rồi sao?”

“Ân, không chỉ có một người, có thể là cùng mấy chuyện này có liên quan.” Tâm Lục Tử Ninh nhảy lên một cái, nếu chuyện này thật là Lục Thiếu Hoàng làm, cậu thật sự không biết bọn họ lại có năng lực như vậy.

“Vì sao mọi người lại cảm thấy chuyện này…là có ngưởi ở sau lưng…làm…”

Từ Cường có điểm kỳ lạ nhìn Lục Tử Ninh một cái, “Cậu không biết sao? Hai người bọn họ không phải người thân của cậu sao? Không biết là ai nói ra nhưng nghe nói sau lưng bọn họ có nhiều mối quan hệ lắm, hiện tại mọi người trong trường đều cho rằng đắc tội với cậu chính là đắc tội với hai người bọn họ, cho nên tuy rằng nói xấu rất nhiều nhưng cũng không ai dám làm liều đối với cậu, vốn tôi còn muốn hỏi cậu, đừng nói cho tôi là cậu thật sự không biết gì nha.”

Có nhiều mối quan hệ? Lục Tử Ninh suy nghĩ một chút, anh ba chỉ là một giáo sư trong trường này, công ty anh hai tương đối nhỏ, tiền cũng không ít, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là một giám đốc, tuy rằng mấy năm nay làm ra rất nhiều tiền, nhưng cũng không đến nổi lo đến việc trường học nên đuổi ai đi!

“Tôi….tôi thật sự không biết….”

Nhìn Lục Tử Ninh một cách kỳ lạ, trong lòng Từ Cường càng thêm kỳ quái, “Bất quá tôi nghe nói hai anh em họ hai năm trước mới từ nước ngoài về, các người là…ở cùng nhau từ rất sớm, đúng không?”

Lục Tử Ninh lắc đầu, “Kỳ thật chúng tôi đã 13 năm không liên lạc, cũng một chỗ cũng không lâu.”

Từ Cường có chút kinh ngạc, nguyên lai Lục Tử Ninh gặp lại bọn họ chưa bao lâu a? Hắn vẫn luôn nghĩ bọn họ là thanh mai trúc mã, quan hệ rất tốt, không nghĩ đến lại cách nhau 13 năm….

“Không nói cái này, cậu có thể nói cho tôi biết là người nào làm chuyện này không? Hai người Thiếu Hoàng không nói cho tôi biết.”

“Cũng có nghe một lần, có một người gọi là Nhã Âm gì đó, còn có một người, là Từ Mỹ Lăng.”

“Là cô ta?”

“Thì ra cậu cũng biết? Nghe nói có một người trước kia theo đuổi Lục Thiếu Hoàng, tôi nghĩ có thể vì biết chuyện của các cậu nên mới hại cậu đi, không nghĩ tới thật là đúng như thế, lại còn làm nhiều chuyện vô sỉ như vậy, chậc chậc, cô gái kia thật đúng là tâm địa độc ác.”

Lục Tử Ninh không nói gì, cậu còn nhớ ngày đó sắc mặt Từ Mỹ Lăng  tái nhợt khóc thê thảm chạy ra khỏi bệnh viện, lại không nghĩ đến cô gái nhoe xinh như thế lại làm như vậy….điều đó cũng nói lên, cô ta thật thích Thiếu Hoàng đi….

Bất quá cậu nhớ rõ thanh âm ngày đó nghe được không phải của cô ta, vậy có thể là của nữ sinh còn lại đi.

Nhưng mà nói đến mới thấy, giáo huấn ngày đó cùng với việc đem bí mật của mình nói ra không phải là đủ rồi sao? Vì cái gì nhất định phải hãm hại mình, cho dù như vậy cũng không thể cam đoan bọn người Lục Thiếu Hoàng sẽ tin rồi cùng mình chia tay a, hơn nữa sau khi biết là cô ta làm, không phải đối với cô càng bất lợi hơn sao?

Lục Tử Ninh nghĩ không ra lý do. Rõ ràng có nghĩ cũng không ra, người có chút tâm tư như cậu thật đúng là nhìn không ra.

Lúc tan học, Lục Tử Ninh vừa định đi ra khỏi phòng học, chợt phía sau có người nói một câu, “Ai u, lớn lên lại có bộ dáng như vậy, thì ra là một tên bất nam bất nữ.”

Không biết là vô tình hay cố ý, thanh âm đủ để cho mọi người chung quanh đều nghe rõ, nhưng trong lòng Lục Tử Ninh giống như bị cái gì đâm một cái.

Từ Cường xoay người về hướng nữ sinh kia, “Cậu TM nói cái gì đó! Rửa miệng sạch sẽ chút!”

“Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Còn cậu tức giận cái gì chứ! Chắc là bị tên nhân yêu này quyến rũ rồi đi!” Nữ sinh kia thấy Từ Cường lớn tiếng với mình cảm thấy thật mất mặt mũi, cũng nổi giận lên.

Lục Tử Ninh nhớ rõ, người này là bạn của Dư Kiều Sở, lúc này Dư Kiều Sở đang đứng phía sau cô ta, không có ngăn cản cũng không nói cái gì khác.

Không nghĩ đến Từ Cường lại vì cậu mà nổi giận, giơ tay muốn đánh cô, cũng không lo cô là nữ sinh yếu đuối, lúc này Dư Kiều Sở đem người kia kéo ra, “Được rồi, đừng nháo. Tan học, mọi người đi ăn cơm đi.”

Một câu là nói cho Từ Cường cũng nữ sinh kia, cũng là nói cho mấy người xung quanh. Từ Cường nuốt không trôi cơn giận trừng mắt nhìn nữ sinh kia, người nọ cũng trừng mắt nhìn lại, cuối cùng còn không quên khinh bỉ nhìn Lục Tử Ninh.

“Cậu nói xem đây là loại người nào đây a.” Từ Cường vẫn chưa tan được cơn giận.

“Quên đi, cậu cũng không nên tức giận như vậy, tôi không sao.” Lục Tử Ninh mở miệng nói.

“Cậu nói xem đều là bạn học cả, người này sao lại ăn nói ghê tởm như thế, nhất định là do ả Dư Kiều Sở xúi bậy, đừng cho là tôi không biết cô ta lần trước theo đuổi Lục Thiếu Linh không thành nên không cam lòng, còn ỷ vào học trưởng Hứa Dực Dương là anh họ mình mà cả ngày tự coi là tài giỏi lắm, còn lợi dụng quan hệ hẹn Lục Thiếu Linh đi ra ngoài.”

Lục Tử Ninh nhíu mày, thì ra là như vậy sao, “Cậu làm sao biết được mấy cái này?”

“Vợ tôi nói đó.” Nói đến nữ sinh đó, Từ Cường luôn hiện lên nét mặt vui vẻ. Lục Tử Ninh hiểu rõ gật đầu.

.

Ở nhà có hai người đang nhìn một người đàn ông đang tức giận, vội vàng bưng trà rót nước.

“Như thế nào lại nháo lớn chuyện như vậy? Rốt cuộc là sao?” Tô Dạ không uống trà nước bọn họ đưa, trực tiếp vào đề.

“Chính là mấy người đó làm a.”

“Các người có năng lực a, đem học sinh trường người ta cũng đuổi ra rồi cũng không biết là ai làm.”

“Cha a, chúng con lần này cũng không có cách. Có trách thì trách cô ta lại đem chuyện của Ninh Ninh công khai, lại còn bịa đặt.”

“Đúng vậy, ảnh chụp cha cũng thấy rồi đó. Tuy rằng tự mình biết là giả nhưng người trong trường sẽ nghĩ thế nào? Về sau Ninh Ninh làm sao học tập ở trường nữa chứ?”

“Đem chuyện này làm sáng tỏ, qua một thời gian sẽ không còn người nào nói tới nói lui, các con tự nghĩ cách làm sao đi, còn có, thân thể Ninh Ninh, tuy rằng xã hội dần cởi mở nhưng rất nhiều người cảm thấy khó chấp nhận, cho dù giới tính là bẩm sinh nhưng nhiều người lại xem họ như ngoại tộc, nếu Ninh Ninh ở trường nghe cái gì không tốt nhất định rất khó chịu.”

“Cha, con biết.”

“Các con lần này cũng có lỗi, lại bị người khác theo đuôi, nếu hình ảnh này bị truyền ra đến lúc đó càng lớn chuyện.”

“Chúng con không sợ bị người ta biết quan hệ của mình a.” Lục Thiếu Linh thản nhiên nói, Tô Dạ không nói gì.

Đúng lúc này Lục Tử Ninh trở về, thấy Tô Dạ ở đó cũng bất ngờ một chút, “Anh ba.”

“Ninh Ninh, về rồi a? Đi, hôm nay về nhà ăn cơm, anh tới để đặc biệt đón em.”

Lục Thiếu Hoàng cũng Lục Thiếu Linh cùng 囧, về ăn cơm thì để bọn họ chở về không phải là được rồi hay sao, bất quá rất nhanh bọn họ liền biết cái gì là ‘đặc biệt’….Lúc lên xe, Tô Dạ kiên quyết không cho Lục Tử Ninh ngồi xe bọn họ, chỉ được lên xe mình ngồi, còn bỏ lại một câu, “Hai người các con cả người của mình còn không bảo vệ tốt, dựa vào cái gì cha phải đem em ruột của mình giao cho hai con.”

Hai anh em thiếu chút ói máu, chúng con cũng là con ngài a….

Về đến nhà, Lục Tử Ninh thấy mọi người đều ở, ba mẹ, anh hai anh ba, Lục Tử Dư, còn có một đứa cháu lớn lâu rồi không gặp Tô Hân, còn có một người đàn ông lạ.

“Đã lâu không gặp Hân Hân đi?” Tô Dạ cười đem Lục Tử Ninh kéo qua, tuy rằng nói là cháu nhưng Tô Hân lớn hơn Lục Tử Ninh rất nhiều, cho nên người kia cũng chưa bao giờ kêu Lục Tử Ninh là chú.

“Ninh Ninh của chúng ta lớn lên thật là đại mỹ nhân a!” Không nghĩ đến Tô Hân nhìn thấy mình lại nói ra câu đó a.

Lục Tử Ninh có chút thẹn thùng, đỏ mặt. Kỳ thật bộ dạng của Tô Hân cũng dễ nhìn, ánh mắt thật to, còn có má lúm đồng tiền, bộ dạng rất giống với anh ba.

“Đừng khi dễ tiểu thúc thúc của con.” Tô Dạ liếc hắn, “Người này là Chung Kiện, cha nuôi của Hân Hân, Ninh Ninh em cứ giống bọn Thiếu Hoàng gọi là chú là được rồi.”

“Ân.” Người đàn ông trước mắt cùng anh ba tuổi tác không chênh lệch mấy, bộ dáng cũng vậy, nhìn qua thực ôn nhu.

Một bữa cơm này ăn thực vui vẻ, cả nhà rất khó mới đoàn tụ với nhau, trước đó người thì đến trường người thì ra nước ngoài, người đàn ông Chung Kiện kia không ngừng gắp đồ ăn cho Tô Hân, anh hai cũng liều mạng gắp thức ăn cho anh ba, hồi thần lại mới thấy chén của mình cũng đầy đồ ăn, bên cạnh là hai người vẻ mặt cười đến ân cần, chỉ có nha đầu Lục Tủ Dư kia vẻ mặt đau khổ, dùng ánh mắt đối với từng người đâm chọt mấy cái.

Cơn nước xong, Lục Tử Ninh thấy Dư Tuệ bận rộn trong trong phòng bếp, đi vào, có chút do dự mở miệng, “Mẹ, con muốn phẫu thuật.”