Song sinh ác ma – Chương 88

Điện thoại cầu cứu

Lục Thiếu Hoàng khôi phục lý trí, nhớ đến lời mình vừa nói đã muốn tự đánh bản thân, hiện tại chỉ còn lại hối hận cùng sốt ruột, “Ninh Ninh….anh vừa rồi không phải….”

“Không cần nói nữa…” Lục Tử Ninh nhắm mắt lại, sợ nước mắt sẽ chảy xuống, đối với bọn họ lắc đầu, “Em biết các anh muốn nói gì, nhưng hiện tại để em yên lặng một chút, cứ như vậy đi, em thật sự quá mệt.” Nói xong xoay người đi ra phòng bếp.

Đêm đó, hai anh em phải về trường, Lục Tử Ninh ở lại chỗ Tô Dạ, cơ hồ cả nhà đều biết chuyện bọn họ cãi nhau, trong lúc nhất thời đều lo lắng không yên, nhưng người trong cuộc vẫn trốn trong phòng, cũng không thể hỏi cái gì nên chỉ đành để cậu nghỉ ngơi thật tốt.

Lục Tử Ninh ôm chăn, trước kia luôn ngủ cùng giường với Lục Thiếu Hoàng và Lục Thiếu Linh, một mình nằm trên giường, hương vị vừa quen vừa lạ, nước mắt từng giọt rơi xuống. Hôm nay cậu không biết sao mình lại nói chia tay, kỳ thật trong lòng rất khó chịu, mới đầu còn nghĩ bọn họ sẽ giống như trước đến dỗ mình, lại không nghĩ rằng họ lại nói với Tô Dạ phải về trường, một mình mình lưu lại nơi này, mấy giờ rồi, không gọi một cú điện thoại báo tin, trong lòng khổ sở. Sau lại càng suy nghĩ, người nói chia tay trước là mình, như thế nào còn hi vọng bọn họ đến an ủi mình chứ, nhưng hành động không giữ mình lại càng làm cho Lục Tử Ninh khổ sở, lời nói của mình hôm nay cũng quá đáng, có lẽ tổn thương bọn họ rồi, nhưng nhớ đến lời bọn họ nói Lục Tử Ninh liền thêm tức giận, đúng vậy, bọn họ như thế nào lại nghi ngờ mình không thích chứ! Còn nói ra lời đả thương người như vậy, Lục Tử Ninh càng nghĩ càng giận, đấm vào gối mấy đấm, coi nó như mặt bọn họ.

Thật khó chịu….Lục Tử Ninh nhìn điện thoại, vẫn không có phản ứng…Trong lòng mang theo khó chịu cùng tuyệt vọng, là chia tay thật sao? Bọn họ phản ứng như vậy là đồng ý chia tay với mình sao, rõ ràng là do mình nói vì sao chính mình lại bối rối cùng thương tâm! Chia tay không phải rất tốt sao? Về sau mình liền tự do….Lục Tử Ninh miên man suy nghĩ, không thể cho phép mình bị coi thường, liều mạng đuổi đi hình ảnh hai người trong đầu.

Nghiêng đầu lại thấy được hình chụp ba người, nhớ đến một vài chuyện trước đâu, cùng đi tìm phòng, lúc bị người khi dễ Lục Thiếu Hoàng luôn giúp minhg, lại tưởng là Lục Thiếu Linh, còn Lục Thiếu Linh, ánh mắt ôn nhu cũng không thay đổi, luôn săn sóc cho mình….

Lại nghĩ đến bọn họ, Lục Tử Ninh muốn quên đi. Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên, Lục Tử Ninh cơ hồ nhảy dựng, kích động cầm điện thoại lại thấy không phải Lục Thiếu Hoàng, cũng không phải Lục Thiếu Linh, mà là dãy số lạ…Trong lòng nhất thời cảm thấy mất mác…

“Alo?”

“Alo? Xin hỏi là Ninh Ninh sao?” Đối phương tựa hồ sốt ruột.

“Ân. Ngô Tĩnh Vũ?” Lục Tử Ninh nghe ra giọng hắn.

“Đúng, là tôi! Tử Ninh cậu có thể giúp tôi chút không!” Lục Tử Ninh lần đầu nghe được giọng Ngô Tĩnh Vũ gấp gáp cùng bất lực như vậy, không khỏi có chút kỳ quái.

“Tôi có thể giúp gì?”

“Có thể giúp tôi xin Lục Thiếu Hoàng! Xin y đừng ngừng dùng thuốc với mẹ tôi! Tôi có thể trả tiền, bao nhiêu tiền tôi cũng có cách để trả, nhưng đừng ngưng thuốc…Tôi hiện tại thực sự không biết làm sao bây giờ, tôi không còn cách mới tìm cậu, nếu y muốn tôi đổi ngành khách học cũng được, miền là đừng ngừng dùng thuốc…tôi….”

Lục Tử Ninh không hiểu, “Sao lại thế này? Ngưng dùng thuốc? Là chuyện gì?” Hơn nữa còn là chuyện liên quan đến Lục Thiếu Hoàng?

“Mẹ tôi nằm viện, bệnh viện Thánh Hòa, bởi vì không có đủ tiền để phẩu thuật nên hiện tại chỉ dùng thuốc duy trì, để chờ đến ngày phẩu thuật, hai ngày này đột nhiên ngưng dùng thuốc, không có thuốc bệnh của mẹ tôi liền chuyển xấu, đến lúc đó…” Ngô Tĩnh Vũ nói tới đây liền muốn khóc.

“Cậu đừng gấp, chuyện đó…liên quan gì đến Lục Thiếu Hoàng?” Cậu biết bệnh viện Thánh Hòa là nơi lúc trước họ mang cậu đi khám cái kia, cậu còn biết  bác sĩ trong đó, hình như là Triệu Hoa.

“Thánh Hòa là bệnh viện tư nhân, viện trưởng của bọn họ là Lục Thiếu Hoàng a!”

“Cái gì?” Lục Thiếu Ninh thiếu chút nữa không cầm vững được điện thoại, “Cậu nói thật?”

“Tôi lừa cậu làm gì? Tôi tận mắt thấy người trong bệnh viện chào hỏi y là ‘Chào viện trưởng’, tôi biết rất khó tin nhưng ngẫm lại cũng đúng, trước đó trong trường có người nói y rất có bối cảnh, không nói nữa, Tử Ninh cậu giúp tôi cầu tình được không, y muốn tôi làm gì cũng được, nhưng đừng lấy mạng sống mẹ tôi ra giỡn!”

Sắc mặt Lục Tử Ninh trở nên vô cùng tái nhợt, lập tức biết nhiều hơn chuyện của y, y ở nước ngoài không phải học quản lý sao? Như thế nào mở bệnh viện? Hơn nữa bệnh viện này đã có vài năm, sau khi y về nước mới nhận chức hay trước đó vẫn luôn là như vậy? Quan trọng hơn là y còn ép Ngô Tĩnh Vũ? Còn lấy mạng sống mẹ hắn ra đùa? Chính là bởi vì hành động của hắn ở WC ngày đó? Lục Tử Ninh thấy lạnh từ đầu tới chân, chưa bao giờ biết y là người có tâm cơ như vậy…

“Cậu đừng vội, tôi nhất định giúp cậu! Tôi hiện tại cùng y nói chuyện!”

“Thật?! Cảm ơn cậu! Rất cảm ơn cậu!” Ngô Tĩnh Vũ bên kia luôn nói cảm ơn, xem ra là rất sốt ruột. Lục Tử Ninh tắt điện thoại, trực tiếp mặc quần áo trên giường sau đó ra ngoài, Tô Dạ vừa ra đến thấy Lục Tử Ninh vội vàng liền không khỏi hoảng sợ, hỏi: “Ninh Ninh, đã trễ thế em còn muốn đi đâu?”

“Trở về, anh ba, đưa em về trường được không?”

“Về trường? Được.” Tô Dạ tưởng cậu nghĩ thông suốt, trở về làm hòa với họ, vì thế đáp ứng.

.

Lục Thiếu Hoàng kỳ thật là được Lục Thiếu Linh khuyên trở về, có lẽ hiện tại, bọn họ nên tách ra để bình tĩnh thì tốt hơn. Quan trọng hơn là Lục Tử Ninh vẫn không nghĩ đến bọn họ, tuy rằng cảm thấy rất khó chịu nhưng tạm rời đi một chút vẫn tốt hơn.

“Hôm nay sao lại nói với em ấy những lời đó chứ? Muốn hay không muốn đứa nhỏ thì có liên quan gì? Như thế nào nói Ninh Ninh không đủ thương chúng ta! Đứa nhỏ có thể cân nhắc sau mà? Thật là đầu óc hư hết rồi mà! Còn có em thật là, đang êm đẹp lại nói tất cả do em ấy tự nguyện chứ! Biết rõ em ấy đang giận….” Lục Thiếu Linh từ lúc trở về liền lải nhải, một chút cũng không có bộ dáng bình tĩnh như thường, Lục Thiếu Hoàng ở bên cạnh không nói gì, trong lòng vô cùng hối hận, nhớ đến lời nói ngày hôm nay liền hận không đập đầu cho rồi, không nên nghe mấy lời kia xong liền mất trí.

“Thiếu Linh, trở về giải thích với Ninh Ninh đi.” Cuối cùng Lục Thiếu Hoàng nói ra một câu.

“Ân.” Lục Thiếu Linh gật đầu, tỏ vẻ đồng ý. “Em ấy sẽ tha thứ cho chúng ta sao?”

“Chúng ta cần thiết nói rõ ràng với em ấy, là chúng ta xin lỗi, đã yêu nhau không nên có điều giấu diếm, bản thân mình cũng không nói gì với em ấy khó trách em ấy không tin mình. Nói rõ ràng, đem tất cả nói ra.”

“Ân, em cũng nghĩ như vậy.”

Ngay lúc hai người chuẩn bị tốt, chuông cửa vang lên…

Advertisements

Song sinh ác ma – Chương 87

Em chính là không muốn có đứa nhỏ của chúng ta đi

“Tại sao phải làm phẩu thuật?” Trả lời cậu không phải Dư Tuệ mà là hai thanh âm từ sau truyền đến, Lục Tử Ninh lúc này mới phát hiện hai anh em bọn họ không biết từ khi nào đã vào theo, bị bọn họ nghe được Lục Tử Ninh tựa hồ có chút xấu hổ, nhưng cũng không né tránh, nghe ngữ khí cậu liền biết sắc mặt hai người này rất không tốt cho nên Lục Tử Ninh không dám nhìn mặt bọn họ.

Dư Tuệ cũng dừng công việc trong tay, có chút kỳ quái nhìn Lục Tử Ninh, lại nhìn hai anh em ngoài cửa, có chút không hiểu lắm.

“Em đã nghĩ thật cẩn thận.” Lục Tử Ninh hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn hai người trước mặt, ngữ khí có chút kiên định, “Vốn định tối nay nói chuyện cùng các anh, trước đây mẹ từng nói cơ thể em có thể phẩu thuật, sau đó ở cùng với các anh em cảm thấy không sao cả, nhưng mà chuyện gần đây…Em càng ngày càng cảm thấy được…thân thể này cũng không thể sinh đứa nhỏ, cho nên…khôi phục bình thường thôi….”

Continue reading “Song sinh ác ma – Chương 87”

Song sinh ác ma – Chương 86

“Mẹ, con muốn phu thuật.”

Là muốn cậu mang tiếng xấu ở trường sao? Nếu là vậy thì cô ta đã thành công, vậy sau đó thì sao? Hình ảnh đó hai anh em kia chắc chắn không tin, người ta có tin hay không cũng không liên quan đến mình. Nếu muốn mình bởi vì vấn đề này mà chịu đả kích cũng không phải không có khả năng, nhưng mà như vậy thì có ý gì chứ?”

“Lúc trước cậu không phải nói là người đó bị khai trừ rồi sao?”

“Ân, không chỉ có một người, có thể là cùng mấy chuyện này có liên quan.” Tâm Lục Tử Ninh nhảy lên một cái, nếu chuyện này thật là Lục Thiếu Hoàng làm, cậu thật sự không biết bọn họ lại có năng lực như vậy.

“Vì sao mọi người lại cảm thấy chuyện này…là có ngưởi ở sau lưng…làm…”

Từ Cường có điểm kỳ lạ nhìn Lục Tử Ninh một cái, “Cậu không biết sao? Hai người bọn họ không phải người thân của cậu sao? Không biết là ai nói ra nhưng nghe nói sau lưng bọn họ có nhiều mối quan hệ lắm, hiện tại mọi người trong trường đều cho rằng đắc tội với cậu chính là đắc tội với hai người bọn họ, cho nên tuy rằng nói xấu rất nhiều nhưng cũng không ai dám làm liều đối với cậu, vốn tôi còn muốn hỏi cậu, đừng nói cho tôi là cậu thật sự không biết gì nha.”

Có nhiều mối quan hệ? Lục Tử Ninh suy nghĩ một chút, anh ba chỉ là một giáo sư trong trường này, công ty anh hai tương đối nhỏ, tiền cũng không ít, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là một giám đốc, tuy rằng mấy năm nay làm ra rất nhiều tiền, nhưng cũng không đến nổi lo đến việc trường học nên đuổi ai đi!

“Tôi….tôi thật sự không biết….”

Nhìn Lục Tử Ninh một cách kỳ lạ, trong lòng Từ Cường càng thêm kỳ quái, “Bất quá tôi nghe nói hai anh em họ hai năm trước mới từ nước ngoài về, các người là…ở cùng nhau từ rất sớm, đúng không?”

Lục Tử Ninh lắc đầu, “Kỳ thật chúng tôi đã 13 năm không liên lạc, cũng một chỗ cũng không lâu.”

Từ Cường có chút kinh ngạc, nguyên lai Lục Tử Ninh gặp lại bọn họ chưa bao lâu a? Hắn vẫn luôn nghĩ bọn họ là thanh mai trúc mã, quan hệ rất tốt, không nghĩ đến lại cách nhau 13 năm….

“Không nói cái này, cậu có thể nói cho tôi biết là người nào làm chuyện này không? Hai người Thiếu Hoàng không nói cho tôi biết.”

“Cũng có nghe một lần, có một người gọi là Nhã Âm gì đó, còn có một người, là Từ Mỹ Lăng.”

“Là cô ta?”

“Thì ra cậu cũng biết? Nghe nói có một người trước kia theo đuổi Lục Thiếu Hoàng, tôi nghĩ có thể vì biết chuyện của các cậu nên mới hại cậu đi, không nghĩ tới thật là đúng như thế, lại còn làm nhiều chuyện vô sỉ như vậy, chậc chậc, cô gái kia thật đúng là tâm địa độc ác.”

Lục Tử Ninh không nói gì, cậu còn nhớ ngày đó sắc mặt Từ Mỹ Lăng  tái nhợt khóc thê thảm chạy ra khỏi bệnh viện, lại không nghĩ đến cô gái nhoe xinh như thế lại làm như vậy….điều đó cũng nói lên, cô ta thật thích Thiếu Hoàng đi….

Bất quá cậu nhớ rõ thanh âm ngày đó nghe được không phải của cô ta, vậy có thể là của nữ sinh còn lại đi.

Nhưng mà nói đến mới thấy, giáo huấn ngày đó cùng với việc đem bí mật của mình nói ra không phải là đủ rồi sao? Vì cái gì nhất định phải hãm hại mình, cho dù như vậy cũng không thể cam đoan bọn người Lục Thiếu Hoàng sẽ tin rồi cùng mình chia tay a, hơn nữa sau khi biết là cô ta làm, không phải đối với cô càng bất lợi hơn sao?

Lục Tử Ninh nghĩ không ra lý do. Rõ ràng có nghĩ cũng không ra, người có chút tâm tư như cậu thật đúng là nhìn không ra.

Lúc tan học, Lục Tử Ninh vừa định đi ra khỏi phòng học, chợt phía sau có người nói một câu, “Ai u, lớn lên lại có bộ dáng như vậy, thì ra là một tên bất nam bất nữ.”

Không biết là vô tình hay cố ý, thanh âm đủ để cho mọi người chung quanh đều nghe rõ, nhưng trong lòng Lục Tử Ninh giống như bị cái gì đâm một cái.

Từ Cường xoay người về hướng nữ sinh kia, “Cậu TM nói cái gì đó! Rửa miệng sạch sẽ chút!”

“Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Còn cậu tức giận cái gì chứ! Chắc là bị tên nhân yêu này quyến rũ rồi đi!” Nữ sinh kia thấy Từ Cường lớn tiếng với mình cảm thấy thật mất mặt mũi, cũng nổi giận lên.

Lục Tử Ninh nhớ rõ, người này là bạn của Dư Kiều Sở, lúc này Dư Kiều Sở đang đứng phía sau cô ta, không có ngăn cản cũng không nói cái gì khác.

Không nghĩ đến Từ Cường lại vì cậu mà nổi giận, giơ tay muốn đánh cô, cũng không lo cô là nữ sinh yếu đuối, lúc này Dư Kiều Sở đem người kia kéo ra, “Được rồi, đừng nháo. Tan học, mọi người đi ăn cơm đi.”

Một câu là nói cho Từ Cường cũng nữ sinh kia, cũng là nói cho mấy người xung quanh. Từ Cường nuốt không trôi cơn giận trừng mắt nhìn nữ sinh kia, người nọ cũng trừng mắt nhìn lại, cuối cùng còn không quên khinh bỉ nhìn Lục Tử Ninh.

“Cậu nói xem đây là loại người nào đây a.” Từ Cường vẫn chưa tan được cơn giận.

“Quên đi, cậu cũng không nên tức giận như vậy, tôi không sao.” Lục Tử Ninh mở miệng nói.

“Cậu nói xem đều là bạn học cả, người này sao lại ăn nói ghê tởm như thế, nhất định là do ả Dư Kiều Sở xúi bậy, đừng cho là tôi không biết cô ta lần trước theo đuổi Lục Thiếu Linh không thành nên không cam lòng, còn ỷ vào học trưởng Hứa Dực Dương là anh họ mình mà cả ngày tự coi là tài giỏi lắm, còn lợi dụng quan hệ hẹn Lục Thiếu Linh đi ra ngoài.”

Lục Tử Ninh nhíu mày, thì ra là như vậy sao, “Cậu làm sao biết được mấy cái này?”

“Vợ tôi nói đó.” Nói đến nữ sinh đó, Từ Cường luôn hiện lên nét mặt vui vẻ. Lục Tử Ninh hiểu rõ gật đầu.

.

Ở nhà có hai người đang nhìn một người đàn ông đang tức giận, vội vàng bưng trà rót nước.

“Như thế nào lại nháo lớn chuyện như vậy? Rốt cuộc là sao?” Tô Dạ không uống trà nước bọn họ đưa, trực tiếp vào đề.

“Chính là mấy người đó làm a.”

“Các người có năng lực a, đem học sinh trường người ta cũng đuổi ra rồi cũng không biết là ai làm.”

“Cha a, chúng con lần này cũng không có cách. Có trách thì trách cô ta lại đem chuyện của Ninh Ninh công khai, lại còn bịa đặt.”

“Đúng vậy, ảnh chụp cha cũng thấy rồi đó. Tuy rằng tự mình biết là giả nhưng người trong trường sẽ nghĩ thế nào? Về sau Ninh Ninh làm sao học tập ở trường nữa chứ?”

“Đem chuyện này làm sáng tỏ, qua một thời gian sẽ không còn người nào nói tới nói lui, các con tự nghĩ cách làm sao đi, còn có, thân thể Ninh Ninh, tuy rằng xã hội dần cởi mở nhưng rất nhiều người cảm thấy khó chấp nhận, cho dù giới tính là bẩm sinh nhưng nhiều người lại xem họ như ngoại tộc, nếu Ninh Ninh ở trường nghe cái gì không tốt nhất định rất khó chịu.”

“Cha, con biết.”

“Các con lần này cũng có lỗi, lại bị người khác theo đuôi, nếu hình ảnh này bị truyền ra đến lúc đó càng lớn chuyện.”

“Chúng con không sợ bị người ta biết quan hệ của mình a.” Lục Thiếu Linh thản nhiên nói, Tô Dạ không nói gì.

Đúng lúc này Lục Tử Ninh trở về, thấy Tô Dạ ở đó cũng bất ngờ một chút, “Anh ba.”

“Ninh Ninh, về rồi a? Đi, hôm nay về nhà ăn cơm, anh tới để đặc biệt đón em.”

Lục Thiếu Hoàng cũng Lục Thiếu Linh cùng 囧, về ăn cơm thì để bọn họ chở về không phải là được rồi hay sao, bất quá rất nhanh bọn họ liền biết cái gì là ‘đặc biệt’….Lúc lên xe, Tô Dạ kiên quyết không cho Lục Tử Ninh ngồi xe bọn họ, chỉ được lên xe mình ngồi, còn bỏ lại một câu, “Hai người các con cả người của mình còn không bảo vệ tốt, dựa vào cái gì cha phải đem em ruột của mình giao cho hai con.”

Hai anh em thiếu chút ói máu, chúng con cũng là con ngài a….

Về đến nhà, Lục Tử Ninh thấy mọi người đều ở, ba mẹ, anh hai anh ba, Lục Tử Dư, còn có một đứa cháu lớn lâu rồi không gặp Tô Hân, còn có một người đàn ông lạ.

“Đã lâu không gặp Hân Hân đi?” Tô Dạ cười đem Lục Tử Ninh kéo qua, tuy rằng nói là cháu nhưng Tô Hân lớn hơn Lục Tử Ninh rất nhiều, cho nên người kia cũng chưa bao giờ kêu Lục Tử Ninh là chú.

“Ninh Ninh của chúng ta lớn lên thật là đại mỹ nhân a!” Không nghĩ đến Tô Hân nhìn thấy mình lại nói ra câu đó a.

Lục Tử Ninh có chút thẹn thùng, đỏ mặt. Kỳ thật bộ dạng của Tô Hân cũng dễ nhìn, ánh mắt thật to, còn có má lúm đồng tiền, bộ dạng rất giống với anh ba.

“Đừng khi dễ tiểu thúc thúc của con.” Tô Dạ liếc hắn, “Người này là Chung Kiện, cha nuôi của Hân Hân, Ninh Ninh em cứ giống bọn Thiếu Hoàng gọi là chú là được rồi.”

“Ân.” Người đàn ông trước mắt cùng anh ba tuổi tác không chênh lệch mấy, bộ dáng cũng vậy, nhìn qua thực ôn nhu.

Một bữa cơm này ăn thực vui vẻ, cả nhà rất khó mới đoàn tụ với nhau, trước đó người thì đến trường người thì ra nước ngoài, người đàn ông Chung Kiện kia không ngừng gắp đồ ăn cho Tô Hân, anh hai cũng liều mạng gắp thức ăn cho anh ba, hồi thần lại mới thấy chén của mình cũng đầy đồ ăn, bên cạnh là hai người vẻ mặt cười đến ân cần, chỉ có nha đầu Lục Tủ Dư kia vẻ mặt đau khổ, dùng ánh mắt đối với từng người đâm chọt mấy cái.

Cơn nước xong, Lục Tử Ninh thấy Dư Tuệ bận rộn trong trong phòng bếp, đi vào, có chút do dự mở miệng, “Mẹ, con muốn phẫu thuật.”

Song sinh ác ma – Chương 84

Cậu phải đã biết cái gì

Lục Thiếu Linh gật gật đầu, Lục Thiếu Hoàng sờ sờ trán Lục Tử Ninh, “Đã hết sốt, nhớ phải uống thuốc. Anh rất nhanh sẽ trở lại.”

“Ân.” Kỳ thật Lục Tử Ninh muốn hỏi Lục Thiếu Hoàng là chuyện gì, nhưng thấy bộ dáng vội vã của y liền không nói gì nữa, trong lòng cũng mơ hồ đoán được vài phần.

Lục Thiếu Hoàng rất nhanh rời giường mặc quần áo, lúc ra ngoài còn thuận tiện gọi một cuộc điện thoại, “Alô, Hứa Dược Dương, cậu lên diễn đàn, đem những gì không sạch sẽ xóa hết, đừng hỏi tôi là cái gì, cậu xem thì biết. Còn có, chặm miệng mấy người đó lại. Cảm ơn.”

Continue reading “Song sinh ác ma – Chương 84”

Song sinh ác ma – Chương 82

Cạo gió cho Ninh Ninh

Lục Thiếu Hoàng mặt không chút thay đổi kéo Lục Tử Ninh bên người Ngô Tĩnh Vũ ra, vốn không nhẹ nhàng, nhưng khi phát hiện cả người cậu đều ướt, hai má còn đỏ lên không bình thường, sắc mặt càng thêm khó coi.

Ngô Tĩnh Vũ không nghĩ đến bọn họ đến nhanh như vậy, còn tưởng rằng hôm nay chỉ có mình cùng Lục Tử Ninh. Thấy Lục Thiếu Hoàng nhìn mình không thân thiện, Ngô Tĩnh Vũ đành giải thích, “Tôi cũng vừa tìm được cậu ấy, không biết là ai nhốt cậu ấy ở đây.”

Biểu tình Lục Thiếu Hoàng muốn lạnh bao nhiêu thì có bấy nhiêu, y phải chịu đựng lắm mới không đấm một phát vào người này, bất quá khi nghe hắn nói như vậy, là có người khác khi dễ Lục Tử Ninh, ngay cả người của y cũng dám khi dễ, những người đó ngại sống quá thoải mái rồi sao. Biểu tình Lục Thiếu Linh cũng không tốt, vừa rồi Ngô Tĩnh Vũ muốn làm gì với Lục Tử Ninh anh đều nhìn rõ ràng, rõ ràng để Ninh Ninh cách xa người này, như thế nào còn âm hồn không tan, hơn nữa bộ dáng chật vật của Lục Tử Ninh, làm cho anh còn nổi điên, Một lát sau, anh nhìn thấy ảnh chụp đã ướt rơi trên mặt đất, lông mi nhíu lại.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Tôi cũng không biết , lúc tôi vào đã thấy, không biết có phải là người ta chụp lén hay không.”

“Những người đó là ai?” Lục Thiếu Hoàng lạnh lùng mở miệng, hỏi Lục Tử Ninh.

“Em cũng không biết.” Lục Tử Ninh lắc đầu, thanh âm mềm yếu, làm cho hai người nào đó đau lòng muốn chết.

Lục Thiếu Hoàng cũng không nói gì nữa, trực tiếp đem Lục Tử Ninh bế lên, rời đi còn không quên bỏ lại một câu cho Ngô Tĩnh Vũ “Lần sau còn để tôi thấy cậu làm chuyện xằng bậy với em ấy, đừng trách tôi không khách khí.”

Lục Thiếu Linh nhặt ảnh chụp trên mặt đất, lạnh lùng liếc Ngô Tĩnh Vũ một cái, sau đó cũng rời đi.

“Hoàng…..em lạnh…..” Lục Thiếu Hoàng nhíu mày, đem Lục Tử Ninh buông, cởi quần áo của mình thay cho Lục Tử Ninh, sau đó cũng không kiêng kị quần áo ướt mà mặc trên người mình, “Thiếu Linh, em tới ôm em ấy đi.”

Bởi vì mình hiện tại đang mặc đồ ướt nên sợ làm cho Lục Tử Ninh không thoải mái, cho nên để Lục Thiếu Linh ôm, Lục Tử Ninh lúc này cảm động muốn chết, Lục Thiếu Hoàng rõ ràng mặc đồ của mình không hợp, bởi vì quần áo quá nhỏ, nên quần áo dính chặt trên người, đường nét cơ thể lộ ra hoàn toàn, lại có điểm ngắn, kết quả của việc mặc quần áo ướt chính là khuôn ngực khêu gợi lộ ra, hơn nữa quần áo hiện giờ còn bán trong suốt, Lục Tử Ninh nhìn thấy làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu đều đỏ lên.

Lục Thiếu Linh bế cậu lên, sau đó đi xuống lầu. May mắn bây giờ đã tan học, cả khu dường như vắng người, bằng không đối với chuyện người Lục Thiếu Linh bế trong lòng, chuyện Lục Thiếu Hoàng mặc đồ ‘gợi cảm’ quái dị, sẽ có chuyện lớn.

.

Về đến nhà, mới phát hiện Lục Tử Ninh không biết khi nào đã ngủ mất, Lục Thiếu Hoàng cởi đồ cậu ra, sau đó dùng nước ấm lau cho cậu, làm ấm thân thể rồi mới thay đồ ngủ sạch sẽ. Đo nhiệt độ cho cậu, 39 độ, không khỏi hoảng sợ, đối với chuyện xảy ra hôm nay, hai anh em vô cùng tức giận, hai người từ lúc trở về không nói một câu, nếu không tìm ra người đối với Lục Tử Ninh như vậy, chữ Lục liền viết ngược lại, nhưng trơ mắt nhìn Lục Tử Ninh bệnh, tối qua còn đánh cậu, để phía sau bị thương, những người đó còn xối nước lạnh trên người cậu, khẳng định nơi đó đã bị nhiễm trùng, hơn nữa Lục Tử Ninh cả ngày không ăn gì, mặc quần áo ướt ở trong WC cả ngày, không cảm mới là lạ.

Nhìn bộ dáng yếu ớt của Lục Tử Ninh, hai người không nói nên lời trách mắng gì, chỉ là đau lòng cùng tự trách, nếu giữa trưa hay buổi sáng gọi cho cậu thì có thể phát hiện sớm một chút tình hình không tốt, không phải đợi đến lúc cậu biến thành bộ dáng này bọn họ mới xuất hiện. Nhìn thấy Lục Tử Ninh vẫn thấy khó chịu, hai người đều đau lòng.

“Thiếu Hoàng, thuốc nghiền được rồi.” Bởi vì Lục Tử Ninh lâm vào hôn mê, cho nên căn bản không uống thuốc được, Lục Thiếu Linh đành đem nó nghiền nát, pha với nước, đút cho cậu.

Lục Thiếu Hoàng nhận lấy, sau đó tự mình uống một ngụm, hôm lên Lục Tử Ninh, cậu sau khi hôm mê rất ngoan, Lục Thiếu Hoàng đút thuốc cho hắn đều nhanh chóng nuốt vào, nếu còn tỉnh chắc sẽ cau mày than thở đi, sau đó uống một viêc thuốc sẽ phải ăn một viên kẹo.

Sau khi cho Lục Tử Ninh uống thuốc xong, đã giảm sốt xuống còn 38 độ, tựa hồ có dấu hiệu chuyển tốt, nhưng đến nửa đêm về sáng, Lục Tử Ninh lại bắt đầu phát run, vẫn nói lạnh, Lục Thiếu Hoàng sờ sờ trán cậu, cảm thấy đã sốt lại, không khỏi lo lắng.

Sốt càng nghiêm trọng hơn, phía dưới còn bị viêm, Lục Thiếu Linh thoa thuốc cho cậu, nhưng thân thể Lục Tử Ninh vẫn nóng, miệng cứ liên tục than lạnh, hai người cho cậu đắp thật nhiều chăn, hai người một trái một phải ôm lấy cậu.

Cuối cùng thấy không còn cách nào, Lục Thiếu Hoàng xoay người xuống giường, “Anh đi thau nước ấm, em tìm đồng tiền khử trùng, cạo cho em ấy.”

Chỉ chốc lát sau, Lục Thiếu Hoàng mang vào một thau nước, cầm trong tay cái khăn sạch, còn cố y tìm gừng làm nước gừng, bỏ vào trong nước ấm.

“Đem em ấy xoay lại, cởi quần áo.”

“Ân.” Lục Thiếu Linh cẩn thận đem Lục Tử Ninh trở người, đem quần áo trên người cậu cởi ra, Lục Thiếu Hoàng dùng khăn nhúng nước lau lưng của cậu trước, lại  dùng một ít dầu thoa lên lưng Lục Tử Ninh, sau đó mới lấy đồng xu đã khử trùng cạo gió cho Lục Tử Ninh.

Lục Thiếu Linh ở một bên nhìn thấy, tay Lục Thiếu Hoàng rất chuyên nghiệp, kỳ thật y đối với vấn đề y học rất có hứng thú, hơn nữa lại có thiên phú, về sau muốn làm một bác sĩ giỏi hoàn toàn không thành vấn đề.

Cho đến khi lưng hiện ra hồng rồi đen, Lục Thiếu Linh mới dừng lại, rửa sạch lần nữa, liền đắp chăn lại cho cậu.

Gây sức ép như vậy một hồi, đã muốn hai ba giờ sáng, hai người mới chuẩn bị lên giường ngủ, thử nhiệt độ cơ thể Lục Tử Ninh một chút, tuy rằng không nhanh chóng thấy hiệu quả, nhưng mà ngày mai hẳn không có vấn đề gì.

Lục Tử Ninh rốt cục không run nữa, nằm ở trong lòng hai người ngủ, còn hai người thì hoàn toàn không buồn ngủ.

Hai người đều không cho Lục Tử Ninh mặc quần áo nữa, chính mình cũng không mặc gì, theo như như ta nói chính là sưởi ấm cho Lục Tử Ninh, Lục Thiếu Linh vừa vuốt thắt lưng cậu vừa nói chuyện với Lục Thiếu Hoàng.

“Anh, chuyện hôm nay….”

“Hình này anh đã xem qua, khẳng định là người trong trường làm.” Tay Lục Thiếu Hoàng cũng dừng ở phía trước, đùa giỡn đầu ngực Lục Tử Ninh, nếu gần đây không thể ăn  vậy thì sờ cho đủ, hơn nữa nhiệt độ cơ thể cũng cao, sờ vào càng thêm thoải mái.

“Tên Ngô Tĩnh Vũ kia……..”

“Hẳn là không phải hắn, bất quá anh cảm thấy được hình như hắn biết cái gì.”

Em cũng hiểu được.” Bộ dáng Lục Thiếu Linh có chút đăm chiêu, kỳ thật không hề nghĩ đến hắn so với bọn họ từng bước tìm kiếm lại có thể tìm em ấy nhanh hơn, lúc bọn họ hôm nay nhanh chóng trở về, một người về nhà một người về trường, Lục Thiếu Linh phát hiện quả thực không thấy bóng dáng của cậu ở trường, mà Lục Thiếu Hoàng về nhà phát hiện nhà vẫn như lúc họ rời đi, xem ra Lục Tử Ninh vẫn không trở về, vì thế lập tức chạy đến trường học, cùng Lục Thiếu Linh bắt đầu phân công tìm, chạy đến từng khu một mới tìm thấy Lục Tử Ninh, kết quả đi vào liền nhìn thấy người bọn họ vất vả tìm kiếm thế nhưng đang bị người đàn ông khác ôm vào trong lòng, lại là người hôm qua mới cảnh cáo không được đến gần, thật sự là nổi điên mà.

Khi nhìn thấy bộ dáng Lục Tử Ninh biến thành đáng thương như vậy, hai người càng nổi giận, bất quá không phải giận Lục Tử Ninh, mà là giận người đã khiến cậu trở thành như vậy. Người này ngay cả bọn họ cũng luyến tiếc khi dễ, thế nhưng bị người ngoài làm cho như vậy, không muốn giận cũng không được. Tuy rằng ngoài mặt vẫn là học sinh, nhưng Lục Thiếu Hoàng cùng Lục Thiếu Linh đã sớm lăn lộn ngoài xã hội, lại một mình sống ở nước ngoài, luận cơ trí, thủ đoạn thì học sinh bình thường làm sao bằng, nếy thật sự có thể đem người kia lôi ra, tuyệt đối sẽ không cho kẻ đó sống yên ổn.

“Ngày mai chú ý đến phía trường học, đống hình chụp này khẳng định dùng để uy hiếp Ninh Ninh, ngày mai vô luận phát sinh chuyện gì đều cần áp chế trước, không cần nói cho Ninh Ninh, còn Ngô Tĩnh Vũ kia, tốt nhất nên hỏi hắn một chút.”

“Chúng ta vẫn chưa phát hiện được người chụp lén, nếu là người trong trường, hẳn là không ai cao tay được như vậy đi? Có thể hay không là tìm người chuyên nghiệp làm.”

“Đúng vậy, xem ra người nọ chuẩn bị rất lâu a. Là người biết quan hệ của chúng ta…….” Ánh mắt Lục Thiếu Hoàng đột nhiên thay đổi.

Thú giới 1-4

“Quần áo của ngươi……không tốt lắm, hẳn là nên thay đi? Quần áo của ta ngươi chắc có thể mặc.” Thanh Lưu sao khi vào nhà liền đem giỏ trúc để ở một gốc, liền bắt đầu cởi quần áo của mình.

Vệ Hằng cúi đầu nhìn quần áo của mình…..cũng phải thôi, quần áo cùa mình là màu đen dùng để mặc vào buổi tối nhằm che giấu thân ảnh, mặc vào ban ngày đi lại cũng thực rất kỳ quái.

“Xin hỏi……nơi này là nơi nào?” Tiếp nhận quần áo Thanh Lưu đưa đến, Vệ Hằng chần chờ hỏi, nếu không hỏi rõ ràng thật đúng là nghi ngờ a.

“Chúng ta là bộ lạc Hổ tộc.” Thanh Lưu mỉm cười, cầm lấy mấy thứ gì đó trong giỏ trúc sắp xếp lại.

Tuy rằng lấy thân hình Thanh Lưu sẽ làm cho người khác cảm thấy khỏe mạnh, là người có chất nam tử khí khái, nhưng vẻ mặt, ngữ khí, động tác cùng khí chất giao hòa lại của hắn, dùng nhã nhặn thanh tú để hình dung cũng rất khoa trương, ôn nhu cùng thân cận thì có chút chính xác hơn một chút.

Hổ tộc? Người thứ nhất Vệ Hằng nghĩ đến chính là con bạch lão hổ kia, nhưng có thể hay không còn có nhiều lão hổ khác?

Nói trở về, nếu là bộ lạc hổ tộc, hắn vẫn là không hiểu được nơi này là chỗ nào a…

“Có thể hay không nói nhiều một chút? Như là quốc gia hay đại lục gì đó…….” Vệ hằng vừa cởi quần áo trên người, vừa hỏi.

“Quốc gia? Đại lục? Đó có nghĩa là gì?” Động tác sắp xếp của Thanh Lưu dừng lại, vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía hắn, “Nếu là nói nhiều một chút, chúng ta gọi chung cả nơi này là thú giới……..”

Trên thực tế, Vệ Hằng vẫn là không rõ, có phải hay không vì nơi này ngăn cách với bên ngoài, cho nên có xưng hô của riêng họ, cũng không có khái niệm về quốc gia gì đó…….Nhưng mà, hắn đến tột cùng là làm sao chạy đến đây a?

“A, ngươi bị thương!” Bởi vì quần áo là màu đen nên Thanh Lưu không có chú ý đến, Vệ Hằng vừa cởi quần áo thì mới phát hiện trên người hắn có vết cắn thật sâu.

Vệ Hằng nhìn xuống miệng vết thương trên vai cùng đùi, diện tích miệng vết thương không lớn nhưng thật đúng là rất sâu, không phải là không đau, mà những chuyện nối tiếp nhau làm cho hắn quên, hiện tại nhìn đến vết thương liền bắt đầu cảm thấy đâu nha.

“Trước chờ một chút, không nên cử động nha.” Thanh Lưu một tay nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Vệ Hằng, một tay đặt ở miệng vết thương trên vai.

Vệ Hằng không hiểu được anh muốn làm cái gì, cho dù muốn trị liệu cho hắn cũng phải dùng thảo dược gì đó không phải sao?

Mới nghĩ như thế, liền nhìn thấy tay Thanh Lưu như là tản ra sương mù, chậm rãi hiện ra bạch quang, đồng thời cảm giác đau đớn trên miệng vết thương cũng càng ngày càng nhỏ.

Vệ Hằng quay đầu vừa thấy, miệng vết thương trên vai thế nhưng nhanh chóng khép lại, chuyện gì a? Nơi này rốt cuộc có phải hay không vẫn là địa cầu?

Trên địa cầu nếu có phương thức trị liều vừa nhanh vừa tốt vậy, thì đã sớm truyền đến toàn bộ thế giới, nào có chuyện hắn ngay cả nghe cũng chưa nghe qua.

Thanh Lưu tiếp tục chữa trị vết thương trên đùi hắn, chỉ chốc lát sau liền sạch sẽ, ngay cả sẹo cũng không có.

“Này, là cái gì a?” Vệ Hằng chỉ tay Thanh Lưu giúp mình chữa trị.

“Ngươi là nói quang ma pháp?” Thanh Lưu sửng sốt một chút, mới ý thức được hắn đang hỏi cái gì, bằng không sao nhìn tay anh hỏi là cái gì, anh thật không biết trả lời như thế nào…………..cái này không phải tay sao?

Quang ma pháp?! Đó là thứ thật sự sẽ xuất hiện trên thế giới sao?

“Ngươi cái gì cũng không nhớ rõ sao?” Thanh Lưu lo lắng nhìn hắn, bộ dáng chủng tộc, bộ lạc còn có ma pháp cũng không biết.

Vệ Hằng mở to hai mắt, có chuyện này sao? Hắn rõ ràng còn nhỡ rõ địa chỉ cùng số điện thoại trong nhà mình nha, còn có tên ba mẹ hắn, nhưng mà vẻ mặt Thanh Lưu làm cho hắn cảm thấy hình như mình đã mất trí.

“Không quan hệ, không cần miễn cưỡng nhớ đến, ta sẽ chiếu cố ngươi.” Thanh Lưu tươi cười an ủi muốn hắn yên tâm, làm cho hắn trừng lớn mắt giống như là kinh ngạc không biết phải làm sao.

Vệ Hằng thực cảm ơn sự ôn nhu của anh, nếu hắn không nhìn thấy quần áo cùng đồ của mình còn đặt ở bên cạnh, hắn thật đúng là sẽ nghĩ đến mình bị mất trí nhớ thật.

“Trước thay quần áo đi, ta đi tìm chút đồ ăn cho ngươi ăn.” Thanh Lưu vỗ vỗ vai hắn, xoay người đi chuẩn bị đồ ăn.

Vệ Hằng đem quần áo cởi xong, mặc vào quần áo của Thanh Lưu , rồi mới đem quần áo đó xếp lại, cẩn thận mà để vào trong túi, hắn nghĩ đến một ngày nào đó sẽ có thể dùng lại nó, hắn còn không có định ở nơi này sống cả đời.

Mà hình dạng quần áo cũng rất đơn giản……không, phải nói ngay cả hình dạng cũng đều không có, áo ngắn tay cùng quần dài cũng rộng, đường may cũng rõ ràng, lưng quần thì dùng dây thừng buộc chặt, theo cảm giác thì…….hẳn là từ da động vật nào đó, có cảm giác rất dai.

Lấy cái túi nhỏ đeo bên hông quấn quanh thắt lưng mình, trong bất kỳ tình huống nào, tuy rằng hắn không có mang nhiều đồ lắm, nhưng mà có một vài vật nhỏ vẫn rất có ích.

Thú giới 1-3

Kỳ thật bạch lão hổ cũng không phải thật sự bay cao như vậy, chẳng qua là độ cao vừa đủ Vệ Hằng không thể nhảy xuống.

Cho nên Vệ Hằng đành phải mắt nhìn bốn hướng, tìm cơ hội trốn đi, hắn dự tính thời gian cùng địa điểm rơi xuống, khi đó hẳn là lúc bạch hổ lơi lỏng một chút.

Kế hoạch tuy rằng không hay, nhưng trên cơ bản cũng không có đánh giá sai địa điểm, sai là sai ở chỗ hắn vốn là nghĩ đến bạch lão hổ sẽ đem hắn đến một cái động trong rừng để trữ đồ ăn, không nghĩ đến bạch lão hổ thế nhưng mang hắn đến một cái thôn xóm.

Thật sự là ‘thôn xóm’, nhà gỗ phân tán giữa nhưng cái cây thật lớn, những căn nhà gỗ này cũng không có quá tinh xảo, hắn có thể thấy trên vách tường phòng ốc có vài nhánh lá cây hướng ra ngoài.

Cảnh tượng không hề giống như trong tưởng tượng, làm cho Vệ Hằng sửng sốt một chút, nhưng mà điều này không quan trọng, quan trọng là, hắn nhìn thấy có người đang sinh hoạt ở đó, hắn đi vào nơi nghỉ ngơi cửa nhân viên công tác sao?

Bạch lão hổ vừa chạm đất, Vệ Hằng liền gọn gàng nhảy xuống, lập tức muốn tìm đến người nào đó hỏi một chút hắn đến tột cùng là chạy đến nơi quỷ quái nào.

Bất quá hắn còn không kịp xoay người, liền xảy ra một màn làm cho người xem choáng váng.

Bạch lão hổ kia liền dùng một loại phương thức nào đó, dần dần biến hóa lớn hơn.

Vệ Hằng hoài nghi chính mình có phải hay không đang nằm mơ, hoa loa kèn ăn thịt người cũng chưa có làm hắn kinh ngạc như thế, hắn vừa rồi còn nghĩ bạch lão hổ là linh thú bảo hộ của thôn, trực tiếp biến thành người có thể hay không quá khó tiếp nhận? Hình ảnh hôm nay hắn nhìn thấy đều là sự thật nha!

Vệ Hằng liên tục há miệng, trừng to mắt nhìn nó, nhìn nhìn, phát hiện hình người cùng hình hổ có độ tương tự rất cao.

Cái loại khí phách cùng uy nghiêm trời sinh cũng thu liễm rất nhiều, nhưng vẫn ẩn ẩn hiện ra, gương mặt cương nghị không hề mang theo ý cười, con ngươi màu vàng như trước sắc bén, màu tóc màu trắng cùng đen xen lẫn, giống như da lông khi ở hình thú.

Trên trán cùng tay chân đều có hình màu đỏ sậm, dù ở trên da màu cổ đồng cũng có thể thấy được, trên người thoạt nhìn giống như là da lông trên hình hổ.

Đáng sợ nhất chính là đáng người y, nói sao Vệ Hằng cũng là cao 1m8, tuy rằng dáng người không phải thô to, nhưng mà là rắn chắc thon dài, sao khi đứng trước mặt y cũng khác biệt quá lớn.

Ước chừng cao hơn hắn hai cái đầu, làm cho Vệ Hằng không thể không ngửa đầu nhìn chăm chú y, so với hắn người cao 1m8 lại cao hơn hai cái đầu là chuyện gì? Hơn hai 2m đi…….

Lại nhìn đến cơ thể rắn chắc kia, cánh tay y phỏng chừng so với đùi hắn còn to hơn đi, nếu một quyền đánh lại, hắn nghĩ muốn tiếp cũng khó mà trụ được……..

Không thể nào, thật sự muốn động thủ?

Nhìn thấy người đối diện nâng tay hướng về hắn, Vệ Hằng theo bản năng lui từng bước, lo lắng đến sai biệt về dáng người, vẫn là bảo trì khoảng cách tốt hơn hơn, muốn chạy trốn cũng có thể mau hơn.

“Ta gọi là Đề Nhĩ Tư, còn ngươi?” Cánh tay không có đánh ra, chỉ là nhẹ nhàng chạm vào mặt hắn.

“…….Vệ Hằng.” Hắn theo bản năng trả lời.

Kỳ quái, đây là ngôn ngữ của nước nào? Không có khả năng là tiếng Trung đi? Hắn rõ ràng làm nhiệm vụ ở Đài Loan, sau khi ngã xuống vách núi leo lên liền đến một nơi khác sao?

Vì sao nghe hiểu được? Ngươi hỏi hắn, hắn hỏi ai a?

“Đề Nhĩ Tư? Ngươi dẫn người trở lại?”

Mãi cho đến khi có người khác lên tiếng, Vệ Hằng mới từ trạng thái dại ra mà hoàn hồn, hướng bên cạnh từng bước tránh đi y, cho dù hiện tại là hình người, nhưng vẫn là do lão hổ biến ra, bảo trì khoảng cách vẫn tốt hơn.

Đề Nhĩ Tư phân không ra là tâm tình gì mà chỉ nhìn hắn trong chốc lát, mới thu hồi tay mình, chuyển hướng gọi người mới đến.

Người đến có thân hình không khác với hắn lắm, nhưng mà so với hắn thấp hơn, là người đàn ông khỏe mạnh, trên tay cầm một cái giỏ trúc đi về phía bọn họ.

Chính xác mà nói, là người thứ nhất hướng bọn họ đi đến, bởi vì những người khác đang từ bốn phương tám hướng tụ tập lại lấy bọn họ làm trung tâm.

“Hắn là Vệ Hằng, ta ở Dực cốc nhìn thấy hắn, trên người hắn không có mùi chủng tộc khác.”

Cho nên Đề Nhĩ Tư đưa hắn trở về, không có mùi chủng tộc khác, đại biểu ở trong một thời gian dài không có cùng tộc nhân sinh hoạt, y không thể để một mình hắn ở đó.

“Di? Người là người của chủng tộc bộ lạc nào?”

“Chủng tộc……….?” Vệ Hằng mờ mịt, chủng tộc là có ý gì? Người trắng hay là người da vàng sao?

“Không nhớ rõ sao?”

“Ngươi có thể hay không chiếu cố hắn trước?” Đề Nhĩ Tư hỏi.

“Ân, Vệ Hằng trước ở với ta đi, ta gọi là Thanh Lưu.” Một câu cuối cùng là Thanh Lưu nhìn Vệ Hằng nói.

Tuy rằng từ đầu tới đuôi đều không có người hỏi qua ý kiến hắn, bất quá ánh mắt Thanh Lưu nhìn chăm chú hắn đều ôn hòa mềm mại, mang theo lo lắng thật tâm, điều này làm cho Vệ Hằng nhất thời thả lỏng không ít, không có phản đối an bài như vậy.

“Ta mang ngươi đến phòng của ta.” Thanh Lưu tựa hồ có điểm để ý đến quần áo của hắn, sau khi nhìn vài lần mới xoay người lớn tiếng nói, “Không cần vây quanh xem chuyện ở đây, đều đi làm chuyện của mình, các ngươi sẽ dọa đến hắn.”

Vệ Hằng lúc này mới chú ý đến người bên cạnh, người có bộ dáng cao lớn giống như Đề Nhĩ Tư thật đúng là không ít, trừ bỏ loại cao lớn hơn hai thước, phần còn lại tựa hồ đều không cao bằng hắn.

Hơn nữa hắn hoàn toàn không có nhìn thấy phụ nữ, họ cũng có thân cao vượt hai thước sao? Thật sự khó có thể tưởng tượng….

Vệ Hằng yên lặng theo sát Thanh Lưu, cũng cảm giác được vẫn có rất nhiều người đang nhìn trộm hắn, hắn có thể lý giải, đột nhiên xuất hiện một người xa lạ tất nhiên sẽ làm cho mọi người tò mò, bất quá cũng không cần bị dọa đến nổi nghiêm trọng như vậy chứ.