Song sinh ác ma – Chương 62

Không thể….mang thai?!

Sau lần kiểm tra này, không biết Lục Thiếu Hoàng cùng Lục Thiếu Linh nghĩ như thế nào, có thể là bởi vì lo lắng, lúc cuối tuần liền mang Lục Tử Ninh đi kiểm tra thân thể, lúc đầu Lục Tử Ninh cũng không muốn, nhưng mà hai người họ cứ kiên trì nên cũng đi bệnh viện, Lục Tử Ninh không biết Lục Thiếu Hoàng không biết làm sao mà quen biết bác sĩ ở bệnh viện, hình như quan hệ cũng tốt lắm, Lục Thiếu Hoàng chỉ vào vị bác sĩ còn rất trẻ tuổi trước mặt, dáng người hắn có chút nhỏ, khuôn mặt thanh tú thậm chí còn có chút……yêu mị: “Đây là Triệu Hoa, bọn anh đã biết nhau khi ở nước ngoài, lúc đó thầy ấy đang học chuyên sâu vào ngành y, cũng có thể coi như là một nửa thầy của anh, thầy đã chỉ anh rất nhiều thứ về y học.”

Lục Tử Ninh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, kỳ thật nếu chỉ học ở trường không thôi thì kiến thức luôn luôn không đủ, thì ra có người chuyện nghiệp giúp đỡ Lục Thiếu Hoàng, nhưng mà Lục Tử Ninh nhìn thế nào cũng thấy người trước mắt này không chuyên nghiệp cho lắm, có chút giống mấy người bận đồ bác sĩ diễn kịch trên sân khấu….Lục Tử Ninh khó hiểu….

Bất quá thấy Lục Thiếu Hoàng đều gọi là thầy, vẫn rất lễ phép mà chào hỏi.

“Bác sĩ Triệu, xin chào.”

“Không cần như thế, lúc sau đã bảo gọi tôi là anh đi, tôi cùng Thiếu Hoàng và Thiếu Linh chính là anh em hợp ý, tôi còn muốn gọi cậu một tiếng em dâu nữa nha.’

Nghe thấy hắn trêu chọc như vậy, khuôn mặt Lục Tử Ninh liền đỏ, không nghĩ tới hắn đã biết quan hệ của họ…

“Di di, vậy mà cũng đỏ mặt, thật đáng yêu.” Triệu Hoa nói xong định giơ tay nhéo nhéo mặt Lục Tử Ninh, đúng lúc bị Lục Thiếu Hoàng chụp tay.

“Sờ một chút cũng đâu có sao, thật nhỏ mọn.” Triệu Hoa hoàn toàn không có bộ dáng bác sĩ, còn nổi lên sắc tâm muốn rờ rờ mặt Lục Tử Ninh, khi nhìn thấy ánh mắt đông chết người của Lục Thiếu Linh liền ngượng ngùng thu tay, “Được rồi không sờ thì thôi, keo kiệt muốn chết, đúng rồi, các cậu nói dẫn người đến kiểm tra thân thể? Sẽ không phải các cậu mấy đại nam nhân động kinh đến kiểm tra phụ sản đi? Tôi không ngại kiểm tra cho các cậu đâu.” Triệu Hoa đột nhiên lộ ra nụ cười đáng khinh, chỉ thiếu chảy nước miếng nữa thôi.

Lục Tử Ninh nhất thời có chút cấm ngữ. Người này làm sao mà làm bác sĩ….mà hai người họ làm sao có thể cùng hắn trở thành bạn bè, thật là kì lạ…..

“Có chuyện bọn em còn chưa nói với thầy.” Lục Thiếu Hoàng cũng không có cùng Triệu Hoa đùa giỡn, vẻ mặt đứng đắn, “Ninh Ninh là người song tính.”

“Nga.” Ngoài dự đoán của Lục Tử Ninh, người nọ vô cùng bình tĩnh, sau lại nói một câu, “Khó trách bộ dạng lại đẹp như vậy.” Lục Tử Ninh lại cấm ngữ, này có liên quan gì đến nhau…

“Bị làm sao? Là thân thể không thoải mái sao? Đau bụng kinh? Viêm phụ khoa?” Triệu Hoa lúc này cũng thể hiện mình là bác sĩ phụ khoa, Lục Tử Ninh lại hoàn toàn đóng băng….Lục Thiếu Hoàng cùng Lục Thiếu Linh cũng không muốn chọc cậu.

“Được rồi, các cậu đừng liếc mắt đưa tình như vậy, tôi sẽ thẹn thùng, rốt cuộc là làm sao, các cậu nói rõ cho tôi biết….”

Lục Thiếu Hoàng trực tiếp nói, “Lần trước làm bọn em không cẩn thận bắn vào, vốn là lo lắng Ninh Ninh sẽ mang thai nhưng mà sau khi dùng que thử thì phát hiện không có, cho nên mới đến chỗ thầy kiểm tra, que thử dù sao thì cũng không chính xác lắm, Ninh Ninh lại không giống con gái.”

Không nghĩ đến Lục Thiếu Hoàng lại đem chuyện nói rõ ra như thế, Lục Tử Ninh ở bên cạnh xấu hổ chết đi được, hơn nữa Triệu Hoa lại còn cười vô cùng quỷ dị mà đánh giá mình.

“Vậy thì kiểm tra lại cho chắc, Tiểu Ninh Tử đừng lo lắng nga, ca ca rất chuyên nghiệp.”

“Đừng gọi tôi Tiểu Ninh Tử…..” Lục Tử Ninh thực muốn trốn đi.

Triệu Hoa nhanh chóng lấy ra các loại dụng cụ mà kiểm tra, sau một hồi cuối cùng cũng hoàn thàn, đụng đụng thân thể thì còn chịu được nhưng Triệu Hoa còn đả kích tinh thần cậu, lúc thì nói nơi đó của cậu thật đáng yêu, lúc lại nói da cậu thật trắng, Lục Tử Ninh thầm nghĩ, sau khi trở về nhất định phải khóc lóc kể lể cùng hai tên kia, lão bà họ bị người sỗ sàng a.

Rất nhanh liền có kết quả, Triệu Hoa lại nói với bọn họ là có một tin tốt và một tin xấu.

“Tin tốt là Tiểu Ninh Tử không có mang thai, đương nhiên nếu như các cậu muốn có đứa nhỏ thì lại là một tin xấu.”

“Vậy….tin tức xấu…” Không biết vì cái gì, Lục Tử Ninh đột nhiên cảm thấy biểu tình Lục Thiếu Hoàng có chút nghiêm túc.

“Tin tức xấu chính là, Tiểu Ninh Tử hình như…..không có khả năng sinh con.” Triệu Hoa cũng không còn cười hì hì nữa, mà là vô cùng nghiêm túc nói ra sự tình, mọi người đều vô cùng căng thẳng.

“Tại sao?” Bởi vì Tô Dạ, bọn họ vẫn nghĩ thân thể Lục Tử Ninh cũng giống như vậy, hơn nữa cậu so với Tô Dạ còn có đầy đủ khí quan nữ tính hơn, như thế nào lại…..

“Kỳ thật, nói đúng hơn là không thích hợp sinh đứa nhỏ, tử cung đã suy thoái, noãn soàn lại không phát triển tốt, kỳ thật tỷ lệ mang thai của người song tính là vô cùng thấp, cha các cậu là tình huống trong tỉ người có một. Tình huống cụ thể của Tiểu Ninh Tử còn cần phải quan sát, nhưng trong khoảng thời gian ngắn rất khó có em bé.”

Ba người vô cùng bất ngờ, vấn đề cuối cùng không phải là bọn họ có muốn đứa nhỏ hay không, mà là đứa nhỏ căn bản không cần họ….Lục Tử Ninh có chút không thể tin, cái loại tin tức này lại làm cho trong lòng cảm thấy chua xót, vốn có đứa nhỏ hay không đối với cậu mà nói đều không sao cả, bởi vì cậu vốn tính sẽ làm nam sinh, bởi vì bọn họ cho nên mọi thứ đều đã thay đổi, chẳng lẽ chính mình muốn sinh đứa nhỏ cho họ sao? Vẫn nghĩ chuyện mình mang thai mà buông bỏ tôn nghiêm nam tính là chuyện không có khả năng, hiện tai hết thảy đều sụp đổ, Lục Tử Ninh hiện tại mới phát hiện chính mình đã sớm thay đổi. Đưa tay nhẹ nhàng đặt trên ở bụng, chính mình không có khả năng sinh con, vậy cùng nam sinh bình thường có gì khác nhau, chỉ là phía dưới có thêm một cái động mà thôi, tuy rằng hiện tại cậu không muốn sinh em bé, không có nghĩa là về sau cũng không muốn, hiện tại lại nói cậu vĩnh viễn sẽ không có, đả kích bất ngờ làm cho Lục Tử Ninh không kịp phản ứng.

Từ trong bệnh viện đi ra, Lục Tử Ninh giống như rớt xuống từ thiên đường, dọc đường đi Lục Thiếu Linh đều nắm chặt tay cậu, đưa cậu ôm vào trong lòng, nhìn bộ dạng Lục Tử Ninh hồn phách thất lạc, Lục Thiếu Linh vô cùng đau lòng, nói thật anh vốn nghĩ Lục Tử Ninh không muốn sinh đứa nhỏ cho bọn họ, nhưng sau chuyện này bọn họ mới phát hiện người đau khổ nhất là Lục Tử Ninh.

“Không có việc gì, Ninh Ninh, mặc kệ có đứa nhỏ hay không, anh cùng anh hai đều yêu em.”

Lục Tử Ninh ở trong lòng anh lắc lắc đầu, nhưng không có nói chuyện, cậu đang sợ hãi, cậu biết Lục Thiếu Hoàng cùng Lục Thiếu Linh rất muốn có đứa nhỏ, lần đầu tiên cậu có cảm giác làm cho bọn họ thất vọng, tuy rằng bọn họ nói không sao vẫn yêu mình, nhưng trong lòng Lục Tử Ninh cũng rất khó chịu, luôn cảm thấy……mình không thể cạnh tranh cùng với những nữ sinh ở bên cạnh họ…

Advertisements

Chương 61: Rốt cuộc là có mang bánh bao hay không?

Cho dù trễ cơ mà Trung Thu vui vẻ nha mọi người~~~~~

Và cũng mừng wp chạm mốc 200 post lun~~~ nhìn lại chặng đường thật xúc động mún chết~~~~~~~

Đọc truyện vui nga~ vui nga~

 


 

Trong cửa hàng không có người, hơn nữa nhân viên thu ngân chỉ có bốn người, nhưng lại lâm vào tình trạng xấu hổ chưa từng có, nhân viên thu ngân đem những thứ Lục Thiếu Linh vừa mang đến đóng gói vào theo từng bao, trong lòng lại thầm than, thật sự không có thiên lý a, một người dễ nhìn lại ôn nhu nhã nhặn mà đến mua những thứ này! Thật sự làm cho người ta khó mà bình tĩnh nha! Tuy rằng người đến mua thuốc cũng không ít, nhưng mà cũng chưa thấy qua người đến mua nhiều thứ như vậy a, lại là một người đẹp trai dễ nhìn làm cho lòng người kích động a! Không biết là cho bạn gái hay là vợ a, bất quá người trẻ tuổi như vậy hẳn là chưa có kết hôn đi? Vậy càng thêm nguy…chẳng lẽ người dễ nhìn hiện tại đều bị người khác cướp sạch sao? Ô ô…Ông trời thật không công bằng…

Trong lòng Lục Thiếu Linh cũng có chút buồn bực, bất quá ngoài mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, còn hơi hơi nghiêng người chặn tầm mắt Từ Cường ở bên kia, nhìn người bán hàng cả tai cũng hồng mà đem những món đồ bỏ vào túi. Kỳ thật ngày đó anh cũng đã muốn đến mua nhưng mà trong cửa hàng có quá nhiều người, hôm nay lại canh ngay lúc không có người mà đến, lại không nghĩ đến tay chân mình chậm chạp quá, Lục Tử Ninh lại ở trong này, còn có người ngoài! Anh không phải là lo lắng cho mặt mũi của mình, nhưng mà trong lòng có điểm chột dạ, nhất là khi nhìn thấy Lục Tử Ninh đỏ mặt, tuy rằng biết người khác không rõ chuyện của bọn họ, nhưng luôn cảm thấy được hình như……mấy người khi yêu đương vụng trộm dường như……’có tật giật mình’ a…

Lục Tử Ninh không nghĩ đến Lục Thiếu Linh lại đến đây mua mấy cái này a, mấy hôm trước bọn họ còn cùng mình nói sẽ đi mua mấy cái loại xét nghiệm gì a, Lục Tử Ninh liền gật đầu đồng ý, cũng không biết bọn họ khi nào thì đi mua, nghĩ rằng họ chỉ muốn lấy lòng, lại không nghĩ rằng bọn họ lại hội ngộ ở đây, hiện giờ mặt muốn đỏ bao nhiêu thì đỏ bấy nhiêu, chỉ có dời đi tầm mắt coi như không có phát hiện, mà Từ Cường bên cạnh còn không biết tự giác, vẫn vây quanh chính mình hỏi tại sao Lục Thiếu Linh lại mua mấy cái đó, tuy là nói nhỏ, nhưng ở nơi vắng vẻ này thì Lục Thiếu Linh lại dễ dàng nghe thấy.

Mà anh cũng không có đi tới nói chuyện cùng Lục Tử Ninh, tính tiền liền xách túi đồ đi, thực bình tĩnh tiêu sái……lúc nhìn thoáng qua Lục Tử Ninh cũng thấy cậu không dám nhìn anh.

Lục tử Ninh nhìn nhân viên thu ngân đang đám đuối dõi theo bóng dáng Lục Thiếu Linh bằng con mắt mê say, trong lòng hơi bất mãn nha.

Lục Thiếu Linh sau khi đem đồ lên xe cũng không quên liết Lục Thiếu Hoàng đang ngồi bên cạnh một cái, “Em vừa gặp Ninh Ninh.”

“Tại sao không cùng đến đây?”

“Em ấy đi cùng bạn học. Đều là tại anh bảo em mua nhiều như vậy, kết quả là bị bọn họ nhìn thấy được…”

Nghe thấy thế Lục Thiếu Hoàng liền không khách khí mà bật cười, “Anh cũng là đang lo một cái kiểm tra thì không chính xác mà, đúng rồi nằm nay khi chọn chuyên ngành ở trường, anh tính đi sản khoa.”

“A? Vì cái gì?”

“Em nói thử xem là vì cái gì?” Lục Thiếu Hoàng liếc mắt nhìn Lục Thiếu Linh, như nói ‘Em là một tên ngu ngốc sao?’

.

“Trời ạ, tôi là đang nhìn lầm đi!” Trên đường trở về, Từ Cường rốt cuộc nhịn không nổi nữa mà bạo phát.

“……..”

“Cháu cậu mua mấy cái……..nhiều như vậy! Cậu chẳng lẽ một chút cũng không thấy bất ngờ sao?!”

“Ách…Tôi cũng bị dọa rồi…” Ánh mắt Lục Tử Ninh lộ ra vẻ kinh sợ……trong lòng lại có một chút xấu hổ.

“Tử Ninh, cậu thật sự không biết bạn gái cháu mình là ai sao? Đây chắc chắn là tin tức khiến toàn bộ trường khiếp sợ a! Đại thần nổi tiếng cả trường thế nhưng lại đến đây mua một đống que thử thai sao?”

“Cậu nói nhỏ thôi.” Lục Tử Ninh có chút chột dạ nhìn xung quanh, may là không có người.

“Cậu làm gì mà thẹn thùng như vậy a.” Từ Cường cười trêu chọc cậu, “Bất quá không nghĩ đến người nhìn qua dáng vẻ đường hoàng mà lại như vậy, chẳng lẽ tôi quá lạc hậu rồi…”

Tử Cường một bên lầm bầm lầu bầu, mặt Lục Tử Ninh lại lúc đỏ lúc trắng, may mắn Tử Cường không biết chuyện thân thể của mình, cũng không biết chuyện của bọn họ nhưng mà cứ một mực la hét hỏi vấn đề bạn gái Lục Thiếu Linh là ai.

Lục Tử Ninh lại nghĩ ngày mai hẳn có thể biết chính mình có mang thai hay không, đột nhiên trở nên không biết làm sao.

Bởi vì sáng sớm tinh thần luôn thoải mái, cho nên đó là thời gian kiểm tra tốt nhất, cả đêm ba người đều ngủ không ngon, có thể nói là do mang tâm sự, Lục Tử Ninh suy nghĩ rất nhiều, nhiều lúc tay còn đặt ở bụng, tuy rằng nơi đó không có cảm giác gì, Lục Tử Ninh cũng nhịn không được mà tự hỏi, nếu thật sự có một tiểu sinh mệnh thì phải làm sao bây giờ.

Hôm nay trời vừa sáng, Lục Tử Ninh liền run rẩy mà cầm một đống lớn que thử thai mà Lục Thiếu Linh mua ở hiệu thuốc chạy vào nhà vệ sinh, nguyên bản là bởi vì sợ kết quả không chính xác, Lục Thiếu Linh mới đem tất quả que thử ở trong tiệm thuốc về, Lục Thiếu Hoàng muốn vào nhìn một chút, Lục Tử Ninh liền từ chối, tổng cảm thấy được cái bộ dáng kia….có điểm xấu hổ……

Vì thế hiện tại Lục Tử Ninh một mình ở trong WC, tìm từng túi.

Cái thứ nhất, Lục Tử Ninh cơ hồ là không dám nhìn, chuẩn bị tâm lý thật lâu mới dám mở mắt ra, nhìn thấy chỉ có một vạch…chứng tỏ…mình không có thai…

Lục Tử Ninh rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong lòng cũng có chút mất mác, Lục Tử Ninh nhanh chóng mở tất cả ra, thử từng cái một, đều là kết quả giống nhau, không có mang thai.

Lục Tử Ninh khi mở cửa ra liền nhìn thấy hai đôi mắt lo lắng. Lục Tử Ninh ở bên trong, bọn họ còn lo lắng hơn, trong lúc đó cũng có kêu vài lần, Lục Tử Ninh lại không trả lời, làm cho bọn họ sợ tới mức muốn phá cửa đi vào……

Lục Thiếu Hoàng không có mở miệng hỏi trực tiếp Lục Tử Ninh, mà là đi vào WC, Lục Thiếu Linh chỉ là nhẹ nhàng ôm Lục Tử Ninh.

“Thiếu Linh, Ninh Ninh không có thai.”

“Vậy là tốt rồi.” Nghe đáp án như thế, Lục Thiếu Linh thở dài nhẹ nhõm.

Lục Tử Ninh trong lòng có điểm chua, “Anh như vầy là không muốn đứa nhỏ kia sao?”

“Sao lại như thế được, nhưng mà lúc này, không phải là Ninh Ninh cam tâm tình nguyện, cho nên anh thà không có, anh không muốn làm em đau khổ, nếu không anh cũng sẽ sống trong tự trách cùng áy náy. Nếu Ninh Ninh tình nguyện sinh cho chúng ta, sau này chúng ta nhất định lại cố gắng a, yên tâm anh nhất định sẽ tận lực tận tâm hết sức, muốn nhiều hay ít cũng không thành vấn đề!” Lục Thiếu Linh nửa đùa nửa thật nói, mấy câu đầu còn tốt, Lục Tử Ninh nghe mấy câu sau liền đỏ mặt, bọn họ lúc nào cũng không quên bản tính a! Cái gì mà gọi là tận lực tận tâm hết sức chứ!

“Em có thật sự làm được không, anh còn nghĩ là lại bị hụt như lần này chứ, xem ra lần sau là đến anh rồi, cho em nhìn xem cái gì mới là sinh mãnh (Chi: Từ này mà dịch ra quá mức là khó thể tưởng tượng, sinh = tạo ra em bé, mãnh = mãnh liệt, tự hiểu nga~) chân chính.” Lục Thiếu Hoàng cũng nói giỡn một câu, liền nhận lấy ánh mắt xem thường của Lục Tử Ninh.

Sau khi trải qua khiếp sợ một lúc, ba người cũng chú ý cẩn thận nhiều hơn, thời điểm trên bàn cơm Lục Tử Ninh đưa ra ý nghĩ của chính mình.

“Uống thuốc tránh thai?”

“Ân……” Lục Tử Ninh đỏ mặt gật đầu, “Các anh luôn không chịu mang cái kia tiến vào……như vậy em……” Lục Tử Ninh ngại ngùng nuốt câu kế tiếp vào trong bụng, nếu bọn họ không chịu lấy ra, hẳn là sẽ bắn vào trong đi…..

“Kỳ thật không phải chúng ta không nghĩ đến, nhưng mà lo lắng thuốc có hại đến sức khỏe, hơn nữa thân thể em cũng có chút đặc thù.”

“Vậy các anh nhất định phải mang cái kia.” Không uống thuốc tránh thai thì ít nhất cũng mang cái kia đi…..

Lệnh Lục Tử Ninh vừa ra, Lục Thiếu Hoàng cùng Lục Thiếu Linh liền câm lặng…..

.

.

.

Chi: Câu trả lời cho tiêu đề chương là ẻm không mang bánh bao (em bé) nga~ tội em~ dằn vặt tự hỏi đã đời cuối cùng hổng có >_<

Biến, ly hôn – chương 15

Edit: Tiêu Tiêu

Beta: Cáo nhỏ

_______________________________________

Chương thứ mười lăm: hồ ly tinh

Hôm nay, bệnh viện SOS cực kỳ hỗn loạn

Có hai nguyên nhân gây nên.

Thứ nhất: Tối hôm qua trong bệnh viện xảy ra án mạng, cảnh sát phái hàng loạt nhân viên công tác phong tỏa hiện trường, không cho người ngoài tiến vào. Bởi vì trường hợp mang tính chất đẫm máu, đã khiến cho thành phố A  bắt đầu chấn động, rất nhiều phóng viên giới truyền thông phóng thẳng tới bệnh viện, không đếm xỉa gì đến quy tắc của bệnh viện đã tự tiện chụp ảnh phỏng vấn, mang tới cho nhân viên cùng bệnh nhân rất nhiều phiền phức.

Thứ hai: Trong bệnh viện có y tá mới tên Kiều Bạch. Mới vào đã lộ bộ mặt hồ ly tinh, cử chỉ lời nói quyến rũ vô cùng, trang phục y tá “Nàng” mặc thanh thuần động lòng người, quả thực cũng chả khác gì trang phục tình thú. Khi nói chuyện giọng nói êm dịu, mị nhãn như tơ, ngay cả xương cốt cũng có thể tan chảy .

Dựa vào điều này đã có thể kiêu ngạo, Kiều Bạch vừa xuất hiện, liền hấp dẫn toàn bộ ánh mặt các nam bác sĩ cùng ánh mắt ghen tị lẫn hâm mộ của các nữ y tá.

Y tá tiểu Lý nói: “Trông bộ dạng hư hỏng của cô ta kìa, cố ý mặc vắy ngắn như vậy, chắc ả ta muốn khoe hai cái đùi cho mấy tên đàn ông nhìn đi? Thật không biết xấu hổ!”

“Đúng đó! Rẻ tiền phát khiếp! Chẳng qua chân dài hơn chúng ta một chút chứ gì? Bước đi còn uốn éo thật giống yêu tinh mà, thực lo lắng thay cho cái mông cô ta, dường như sắp rớt ra rồi kìa. Tiểu Phương phẫn nộ mắng, “Mọi người không biết chứ buổi sáng cô ta đã mặc như vậy rồi, còn cố tình chạy đến khoa nam lượn vài vòng, khiến cho toàn bộ bệnh nhân khoa nam dán mắt nhìn chằm chằm nữa chứ.”

“Ôi trời, đúng là đê tiện mà.” Tiểu Vương bĩu môi khinh bỉ, “Nhìn ả ta kia, dám chắc không còn trong trắng đi?”

“Chắc chắn không sai!”

“Đáng thương thay người nào yêu phải loại hồ ly tinh này! Ai mà yêu cô ta hẳn sẽ bị xúi quẩy cho xem, không bị cắm sừng mới lạ.”

“Các bà phát hiện ra điều gì không? Hình như ả hồ ly tinh kia đang để ý bác sĩ Diệp của chúng ta. Mới sáng sớm đã đi theo anh ấy, còn liên tục nói chuyện với ảnh nữa chứ. Thật đáng ghét.”

“Tui cũng thấy vậy! Thật không biết xấu hổ! Cô ta mà xứng với bác sĩ Diệp sao!”

“Yên tâm đi, khẳng định bác sĩ Diệp sẽ không thích loại phụ nữ lẳng lơ này đâu. Các bà không phát hiện anh ấy cũng chẳng thèm để ý ả ta sao?”

Vài tiểu y tá trốn ở góc phòng đang không ngừng rủa xả, mà hai diễn viên chính trong câu chuyện của họ, giờ phút này đang ngồi ở phòng làm việc, mặt đối mặt.

Diệp định dùng sức ném ống nghe xuống bàn, trưng ra khuôn mặt lạnh không thể lạnh hơn, mở miệng nói: “Tốt nhất cậu nên cho tôi một lời giải thích hợp lý, Kiều tiên sinh.”

Nói rõ nguyên nhân vì sao lại xuất hiện ở bệnh viện, vì cái gì lại ăn mặc kiểu bất nam bất nữ như vậy.

Kiều Bạch nhếch khóe miệng, nở nụ cười quyến rũ, nhảy lên trên bàn, sau đó thực lả lơi mà vén váy lên, cố tình để lộ cặp đùi trắng như tuyết ở trước mắt Diệp Định.

“Đương nhiên là vì trông coi anh a.” Hắn lắc lư chân dài, nói.

“Trông coi tôi?”

Đương nhiên con thỏ gật đầu: “Lão bà anh lẳng lơ như vậy, mông lại dâm đãng, ai biết anh có vụng trộm sau lưng em hay không? Hừ”

Diệp Định tức giận thiếu chút nữa hộc máu. Là một người đàn ông, hẳn sẽ không ai nguyện ý để bị hai chữ “Lẳng lơ, dâm đãng” ám chỉ. Hơn nữa trong cuộc sống của y, Diệp Định gần như cấm dục cho tới tận bây giờ, rất ít khi phải nghe những lời nói thô tục như vậy, hơn nữa còn là nói chính mình.

Y nắm chặt tay, nhắc nhở mình không nên nổi nóng, không được trúng kế của con thỏ kia, nhưng dù thế nào cũng chẳng thể nuốt trôi cục tức này vào trong lòng. Vì thế, y nắm chặt tay thành quyền nghĩ muốn đấm cho thằng nhóc này một phát.

Công vẫn là công, công luôn có bản lĩnh áp chế thụ. Cho nên một quyền kia của Diệp Định không những không đánh trúng, còn bị con thỏ phản đòn giữ chặt tay, ba, hôn một cái, trêu ghẹo trắng trợn.

“Đừng bướng bỉnh, cục cưng, sẽ làm trái tim người ta tổn thương a.” Con thỏ chớp chớp đôi mắt to vô tội, nói.

Diệp Định tức giận mặt tái xanh, tay chân thì run lẩy bẩy.

Đời này, y không hề biết có người lại vô liêm sĩ đến vậy! Có lẽ y nên thật sự lo lắng một chút về việc xâm phạm đời tư này.

“Cậu đã nói, không can thiệp vào công việc của tôi!” Diệp Định quát to, hai mắt đỏ bừng.

Con thỏ càng tỏ vẻ vô tội mà nháy mắt mấy cái: “Em chưa hề quấy rối nha.”

“Không có? Vậy cậu chạy đến bệnh viện làm gì?  Đây không phải là quấy rối sao! Rốt cuộc cậu muốn thế nào!” Diệp Định gần như phát điên.

“Bởi vì em nhớ anh!” Con thỏ liếm môi, chớp chớp cặp mắt hoa đào, ánh mắt ẩn đầy tình ý, “Em muốn, ngay trong bệnh viện, cởi chiếc áo trắng dài này ra, nâng cặp mông dâm đãng của anh lên, tiến vào trong anh. Loại tư vị này….Hehe.a, em cứng lên rồi nè. Anh sờ thử xem…” (đủ vô sỉ =))~)

“…”

Một ván này, Diệp Định thua vẫn hoàn thua.

Không hề nghi ngờ, cuối cùng con thỏ được ở lại, làm tại bệnh viện, trở thành tiểu y tá của SOS. Căn bản Diệp Định đã bó tay với hắn, lại không thể đi tìm viện trưởng nói mỗi việc này, dù sao bệnh viện có y tá mới cũng không phải chuyện gì ngạc nhiên, mà nếu y nói, có thể làm lộ chuyện của bọn họ, hơn nữa con thỏ năm lần bảy lượt uy hiếp, nếu mình dám lòng dạ hẹp hòi đuổi hắn đi, hắn liền lập tức công bố nội dung hợp đồng cùng video tình ái kia.

Cho nên, bác sĩ Diệp chỉ có thể cắn răng chịu đựng để con thỏ quấy rầy mọi lúc mọi nơi.

Hai ngày nhẫn nại, y phát hiện có một việc không thể dễ dàng bỏ qua .

Y không thể chịu được việc con thỏ mặc trang phục nữ y tá rồi bị nhóm bệnh nhân nam “Nhìn chằm chằm”.

Diệp Định tuyệt đối không thừa nhận đó là ghen, y chỉ cảm thấy con thỏ mặc vậy là *thương phong bại tục, hơn nữa váy lại ngắn như thế, xoay người một cái đến cả mông cũng nhìn thấy hết, mỗi lần xoay người,  nam bác sĩ trong phòng bệnh đều nhìn không chớp mắt, kiểu như hận không thể xé rách cái váy mà tha hồ chiêm ngưỡng.

*thương phong bại tục: Chỉ hành vi làm tổn hại thuần phong mỹ tụcthường dùng chê trách bại hoại về đạo đức.

“Nếu cậu muốn làm việc ở chỗ này, tôi cũng không làm khó cậu, nhưng cậu phải lập tức thay ngay bộ đồ này ra!” Ngày thứ ba lúc trực đêm, Diệp Định kéo Kiều Ngôn vào văn phòng, nói với hắn suy nghĩ của mình.

Kiều Bạch mỉm cười hỏi: “Vì sao nha? Bác sĩ, chẳng lẽ em mặc vậy không đẹp?” Nói xong, còn lắc lắc cái mông nhỏ, hất tung váy, lộ ra cặp đùi trắng noãn.

Vùng da thịt tuyết trắng kia lập tức hấp dẫn tầm mắt Diệp Định, y cảm thấy bụng dưới cũng có chút nóng lên.

Đôi chân kia còn đẹp hơn cả người mẫu, vừa dài vừa thẳng, làn da trắng không tỳ vết, mịn màng tựa như da em bé, lại thêm gương mặt xinh đẹp, khó trách nam bệnh nhân lại động tâm. Thành thật mà nói, cho dù y là cong, cũng đối với con thỏ giả gái này có chút động lòng.

Diệp Định nhớ rõ xúc cảm ấy, lúc ở trên giường, đôi lúc y bị con thỏ kia khiêu khích liền động tình, cũng sẽ chủ động vươn tay vuốt ve hắn. Làn da của Kiều Bạch rất mịn, nhưng không phải mềm nhũn như nữ nhân, mà nhu mềm kèm theo săn chắc, tràn ngập sức sống.

Phát hiện thần trí mình đang lơ đãng, mặt Diệp Định lập tức đỏ lên, xấu hổ cúi đầu ho khan một tiếng, nói: “Trong bệnh viện cũng không phải không có đồ nam y tá, vì cái gì cậu lại mặc thành như vậy, nam không ra nam nữ không ra nữ, khó coi chết đi được!”

Kỳ thật, cũng có đồng phục nam y tá, nhưng trong bệnh viện gần như không có y tá nam. Cho nên đồng phục nam y tá đều bị vứt xó, tất cả để hết trong kho hàng không ai sử dụng.

Con thỏ thấy ánh mắt sáng qoắc của y, trầm mặc vài giây, đột nhiên nở nụ cười, nhấc đôi giày cao gót bước qua, giơ lên đôi chân nuột nà, bỗng nhiên nhảy tới ngồi ở trên đùi y.

Hắn nói: “Cũng được a, bảo bối, em có thể đổi lại trang phục, bất quá, anh phải đáp ưng em một chuyện.

“Chuyện gì?” Diệp Định lập tức cảnh giác mà trừng to mắt, trong lòng dâng lên một dự cảm xấu.

Con thỏ cúi đầu, ghé sát vào lỗ tai y thổi một hơi, thanh âm trầm thấp ẩn đầy tình ý:

“Để cho em yêu anh, ngay ở trong này.”

_____________________________________________________

Tiêu: Ứoc gì chương nào cũng ngắn và dễ như chương này TT^TT