Khế ước chuộc tội – Chương 7.1

Thời gian tan tầm đến. Teresa bắt đầu thu thập đồ đạc trên bàn của mình, chuẩn bị tan ca. Cô từ chỗ thuế vụ trở về liền phát hiện điện thoại di động Chu Toàn để ở trong phòng làm việc sạc pin, người cũng không thấy đâu.

Cũng may tình huống như vậy không phải lần đầu tiên. Teresa cũng không có lo lắng nhiều, mới vừa đem cửa văn phòng Chu Toàn phòng khoá vào, liền nghe thấy điện thoại di động bên trong vang lên.

Teresa đang suy nghĩ có nên hay không mở cửa phòng đi vào nghe, chuông điện thoại di động đột nhiên ngừng lại, chỉ trong nháy mắt, điện thoại công ty trên bàn vang lên.

Cô nhấc lên ống nghe, còn chưa kịp tự giới thiệu, đầu bên kia giọng một nam đã rất không khách khí nói một chuỗi dài, nghe như tiếng Trung.

“Xin ngài nói Tiếng Anh được không?” Teresa ngại ngùng. Đi theo Chu Toàn thời gian cũng không tính ngắn, cô chính là làm thế nào đi nữa cũng không học được tiếng Trung.

“…” Tạ Ân im lặng một chút, hắn nghe ra người nhận điện thoại là người phụ nữ Italia đáng ghét bên cạnh Chu Toàn, có chút bất đắc dĩ thay đổi dùng tiếng anh hỏi: “Tôi muốn tìm Chu Toàn, y vừa nãy tại sao không nhận điện?”

Teresa cau mày, cô rất không thích giọng điệu không lễ phép người này, vì vậy cô cũng miễn cưỡng mà trả lời một câu: “Chu tiên sinh không mang điện thoại di động, cũng không ở văn phòng. Ngày mai ngài lại gọi đến đây đi.”

“Ba”. Sau khi cúp điện thoại, cô mới nhớ tới giọng nói người đàn ông kia có chút quen thuộc, hồi tưởng một chút cũng không có kết quả, cũng không nghĩ nhiều nữa, xách túi rời đi.

Cái nữ nhân tóc đỏ mắt xanh này, lại dám cúp điện thoại của hắn! Tạ Ân căm tức nhìn điện thoại trong tay kêu bíp bíp, phẫn nộ mắng câu thô tục, tắt điện thoại.

Tạ Ân bây giờ, đang ở bên trong phòng khách sạn Milan.

David Ford sau buổi trình diễn thời trang ngày thứ ba liền bị lão già nóng lòng triệu hồi đi Paris xử lý nghiệp vụ tập đoàn. Gã cũng nhìn ra được Tạ Ân đối với Chu Toàn kia có chấp niệm dị thường, lúc gần đi hướng Tạ Ân nhiều lần khuyên nhủ: “Cậu chơi thì chơi, tuyệt đối đừng gây rắc rối.”

Tạ Ân không thèm đếm xỉa trả lời một tiếng, trong lòng không thèm đem lời dặn dò của David Ford coi là chuyện to tát.

“Hừ…” Nằm trên giường lớn có tấm đệm mềm mại thoải mái, Tạ Ân vô cùng buồn chán.

Liên tục mấy ngày mưa phùn liên miên, người cũng lười biếng không nhấc lên được tinh thần. Chủ yếu là, hắn từ ngày đó rời khỏi nhà Chu Toàn, đã kiểm tra qua nơi riêng tư Chu Toàn thương thế không nhẹ, không tĩnh dưỡng mấy ngày không được, cho nên hắn không có đi tìm Chu Toàn.

Hắn không nghĩ nhanh như vậy liền đem món đồ chơi của mình làm hỏng.

Nam nhân kia, phá huỷ cả đời hắn, nên dùng cả đời đến chuộc tội.

Nhưng mà…Không mang theo điện thoại di động, cũng không có ở văn phòng, trước đó hắn gọi qua điện thoại bàn trong nhà Chu Toàn, cũng không có người nhận, Chu Toàn còn có thể chạy đi đâu được? Tạ Ân vuốt cằm, bỗng chốc nhảy xuống giường, mang giày vào mà đi ra ngoài.

Muốn rời khỏi hắn? Nằm mơ!

Thời điểm bóng đêm buông xuống, nơi ở Chu Toàn tiến vào trong tầm mắt Tạ Ân.

Hắn giống như lần trước đem xe thể thao lao vào trong sân, lưu loát mà tông qua cửa sắt. Bấm chuông cửa một lúc, trong phòng cũng không có động tĩnh.

Muốn học con rùa đen rút đầu cũng cần không phải như vậy! Sẽ không phải chết ở trong phòng đi? Tạ Ân trong đầu bỗng nhiên hiện lên mấy cảnh Chu Toàn cắt mạch máu, thắt cổ các loại huyết tinh, không khỏi nhíu chặt lông mày.

Nam nhân kia bị hắn chỉnh đủ thảm, không cẩn thận thật sự sẽ tự sát.

Hắn lấy ra cái chìa khóa. Lần trước lúc gần đi, hắn dùng kẹo cao su đem chìa khóa cửa chính nhà Chu Toàn phác mẫu. Sau khi trở về kêu người làm lại một cái, hiện tại vừa vặn phát huy được tác dụng.

Mở cửa, bật đèn sáng, cũng không có cảnh tượng khủng bố như trong tưởng tượng của hắn, cũng ngửi không thấy mùi máu. Tạ Ân ở trên lầu hay dưới lầu tìm kiếm một vòng, cũng không phát hiện có gì kì lạ. Hắn nảy ra một suy nghĩ khác – chẳng lẽ là trốn về nước?

Càng nghĩ càng có khả năng này, Chu Toàn nếu thật sự là muốn về nước, tùy tiện tìm một cái nhà trong rừng sâu mà trốn, bảo hắn lại đi đâu tìm đây.

Tạ Ân trong nội tâm bỗng nhiên có chút hốt hoảng, vội vàng đi vào thư phòng mở đèn bàn lên, bắt đầu lục lọi lung tung trong ngăn kéo, tìm được hộ chiếu của người nọ. Không tốn bao nhiêu sức lực, hắn ngay ở bên trong bàn làm việc cùng tủ kính đem hộ chiếu, giấy chứng nhận, tư liệu của Chu Toàn lục ra. Hắn thả lỏng trong lòng, miễn cưỡng mà ngồi ở ghế xoay trước máy tính, chờ đợi Chu Toàn về nhà, nhưng mà hơn một giờ trôi qua, Chu Toàn vẫn chưa trở về.

Tạ Ân đi đến phòng khách, muốn tìm đĩa CD xem, lúc này mới phát hiện trong phòng khách thậm chí ngay cả máy  DVD cơ bản cũng không có.

Thật không biết Chu Toàn thế nào chịu đựng được cuộc sống yên tĩnh nhạt nhẽo này. Tạ Ân cau mày suy nghĩ một chút, lên lầu đi vào phòng ngủ Chu Toàn.

Coi như không xem đĩa CD, tạp chí tình sắc dù sao cũng nên có đi. Hắn không tin có nam nhân độc thân nào trong nhà sẽ không có mấy quyển sách báo ảnh khẩu vị nặng, trừ phi bị vô năng.

Đáng tiếc tại trong phòng ngủ tìm khắp một lượt, Tạ Ân vẫn không có thu hoạch, thậm chí trong tưởng tượng hắn sẽ ở trong phòng ngủ nhìn thấy bao cao su, dầu bôi trơn các loại đồ dùng tình thú.

Tạ Ân đương nhiên biết đến Chu Toàn không phải bị vô năng, cho nên hơi kinh ngạc.

Người nọ tại Milan sinh hoạt một mình, tựa hồ cũng không có như hắn nghĩ thối nát phóng đãng, tương phản với suy nghĩ trong đầu. Bất quá cũng có thể là người nọ không thích dẫn người về nhà làm mà thôi.

Giả vờ đứng đắn! Tạ Ân hạ xuống suy luận, nhàm chán ngáp liên tục, trở lại thư phòng, tiện tay lấy ở trên giá sách lấy một bộ sách đến hết thời gian.

Nam nhân hứng thú cũng thật là tương đối…ít, tư liệu thiết kế thời trang cùng một kiểu. Tạ Ân cầm lấy một quyển ném một quyển, đột nhiên có bản vẽ kẹp ở trong tạp chí rơi lên trên mặt bàn.

Là bản phác thảo mẫu thiết kế, Tạ Ân liếc mắt một cái liền nhận ra, kiểu dáng trang phục ở trên giấy giống như thiết kế ở buổi trình diễn thời trang, nhưng mà còn rất thô sơ giản lược, dễ nhận thấy là bản thiết kế của Chu Toàn còn đang trong quá trình phác thảo. Nhưng khuôn mặt người mẫu kia lại làm cho Tạ Ân có chút kinh ngạc.

Một mỹ thiếu niên giống như tinh linh. Cho dù chỉ là mặt nghiêng, Tạ Ân vẫn là phát hiện rất giống bộ dạng hắn thời thiếu niên, nhưng lại không có biểu tình bất cần đời, thiếu niên mỉm cười, tiêu sái anh tuấn.

Tạ Ân trong nội tâm là lạ, không nói ra được cảm giác gì. Hắn không thể nào tưởng tượng được Chu Toàn là ôm tâm tình thế nào mà vẽ ra người mẫu này.

Bản phác thảo bên trên còn lung tung rất nhiều đường bút máy lộn xộn, rõ ràng cho thấy tâm trạng tác giả không chắc kết quả. Tạ Ân đoán Chu Toàn vẽ người mẫu kia, đại khái liền bắt đầu nghĩ ngợi lung tung, tiện tay vẽ linh tinh lên.

Nhưng một khi tâm phiền ý loạn như vậy, tại sao còn muốn đem bản vẽ phác thảo này lưu lại.

Vấn đề này, chỉ có hỏi Chu Toàn mới có đáp án đi.

Tạ Ân đem bản vẽ gấp bỏ vào túi áo, tiếp tục lật xem sách báo trên kệ.

Hắn bỗng nhiên rất muốn biết ở trong các quyển sách khác còn có hay không giống như quyển sách kia, nhưng gần như lục lọi toàn bộ sách trên kệ, cũng không có tìm thấy.

Cầm lấy sau cùng là một quyển sổ ghi chép thông tin bên ngoài màu đen, vô cùng cổ xưa, khá là cũ.

Tạ Ân tùy ý lật vài tờ, thì ra là ghi chép thời điểm Chu Toàn tốt nghiệp. Đã nhiều năm như vậy, lúc trước lưu lại số điện thoại liên lạc cũng không biết còn có mấy người có thể gọi được. Hắn không nhịn được ở đáy lòng cười nhạo cái lão nam nhân kia. Cái loại đồ vật này đã sớm không hợp thời, Chu Toàn lại còn đem làm bảo bối cất giấu.

Lật tới mấy tờ cuối cùng, một tấm ảnh ố vàng rơi xuống.

Hai thiếu niên trẻ tuổi tràn đầy phấn chấn, mỗi người ôm bả vai lẫn nhau của đối phương, cười đến vẻ mặt rực rỡ như ánh mặt trời.

Tạ Ân hai mắt nhìn chằm chằm hai người trong hình, cũng không chớp mắt một cái.

Một người trong đó hắn đương nhiên rất quen thuộc. Chu Toàn từ độ tuổi thanh niên đến bây giờ, bộ dạng đều không biến hóa lớn. Còn có người kia…

Lật bức ảnh, sau lưng viết hàng chữ nhỏ, đã sớm phai màu.

Chu Toàn, Lê Tĩnh Hải,  chụp tại thành phố Z, X năm X tháng X ngày

“…Ha ha ha…Quả nhiên là hắn a, ha ha…” Tạ Ân đột nhiên nắm tay, dùng sức bóp nát bức ảnh, cười to.

Hắn rốt cuộc hiểu rõ, tại sao lần đầu tiên gặp mặt thì Chu Toàn lại vô cùng si mê chăm chú nhìn hắn, còn đưa tay vuốt ve khuôn mặt mình, đối với hắn làm ra cái hành vi nam rợ khiến người ta giận

Cái cây kéo thương tâm kia từng tại trên diễn đàn khốn khổ vì tình, đúng là bị mối tình đầu bỏ rơi, chỉ có điều mối tình đầu kia là nam, cho nên Chu Toàn mới có thể sau khi nhìn thấy hắn ở khách sạn, tính tình  đại loạn.

Tất cả, đều là bởi vì người trong hình tên Lê Tĩnh Hải này có khuôn mặt giống hắn! Cùng hắn có quan hệ huyết thống, anh trai cùng mẹ khác cha!

Mà hắn. Tức cười là không may mắn lại trở thành vật hi sinh thế thân .

“A ——” Tạ Ân rống giận đem tất cả mọi thứ trên bàn làm việc tất cả đều hất hết xuống đất, ngay cả gốm sứ, đèn bàn cũng bị đập nát, tiếp theo đá đổ cái ghế.

Cho dù phá hủy tất cả nơi này, cũng không đủ dẹp loạn phẫn hận trong lòng hắn.

Mặc dù lúc trước bị làm nhục thế này, Tạ Ân cũng chưa từng giống như bây giờ phẫn nộ đến điên.

Ít nhất hắn còn có thể rất có tinh thần tự sướng, cho là đều do mị lực chính mình quá lớn, mới khiến Chu Toàn vì hắn thần hồn điên đảo, không tiếc vi phạm pháp luật, cũng coi như cho chính mình một điểm an ủi.

Chân tướng thật là khó thể chịu nổi.

Thì ra hắn chẳng qua là người đến bổ sung vào chỗ trống, là vật thay thế phát tiết không được như ý, cả Chu Toàn cũng là xuyên qua bóng dáng của hắn nhìn Lê Tĩnh Hải, chưa bao giờ để ý tới sự tồn tại của hắn.

Hắn đối với Chu Toàn mà nói, chẳng đáng là gì.

“Tôi muốn giết anh!” Hắn dùng lực đẩy ngã toàn bộ giá sách bằng gỗ. Từ đống bừa bộn khắp nơi trên đất tìm ra tấm hình kia, Tạ Ân cũng không quay đầu lại lao ra khỏi phòng.

Advertisements

3 thoughts on “Khế ước chuộc tội – Chương 7.1

Góp ý nào~~~

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s