Tiệm quan tài số 7 – Chương 47

Dường như khu rừng trở lại vẻ yên tĩnh. Chính xác hơn, đoàn khảo cổ đã khôi phục lại bình thường.

Đồng thời, một trận hoan hô từ trong đoàn truyền ra, ngay cả giáo sư Lý cũng trở nên kích động: “Các em, chúng ta cuối cùng cũng đến nơi rồi!” Chỉ thấy tại cuối khu rừng, trước mắt mọi người xuất hiện một cái khe rất hẹp, sau khe có vách núi, bên trong vách núi những huyệt động hiện ra rõ ràng.

Đồng Thất hơi nhíu mày, dựa theo tỉ lệ bản đồ hẳn không thể đến nhanh như vậy.

Nhưng vì đang lúc cao hứng nên mọi người không ai chú ý đến vấn đề này, bọn họ còn đang bàn tán về các huyệt động, giáo sư vừa chỉ vào huyệt động vừa thuyết giảng, xung quanh là đám học trò đang chăm chú lắng nghe.

Thẩm Trạch thì thầm với Đồng Thất: “Là nơi này sao?”

Đồng Thất híp mắt quan sát xung quanh huyệt động, gật đầu,“Đây là huyền quan, nhưng là không phải là cái ở phía tây.”

Thẩm Trạch cầm la bàn lên xem, chỉ thấy kim nam châm liên tục xoay vài vòng, hiển nhiên đã hỏng rồi.

Bất tri bất giác, bọn họ đã bị lạc đường.

Thẩm Trạch cất la bàn, thở một hơi, “Từ trường ở xung quanh đây rất mạnh.”

Đồng Thất đáp một tiếng, cúi đầu tự hỏi.

Lúc này, cô nữ sinh duy nhất của cả đoàn tiến lại chỗ Trầm Trạch, Đồng Thất, “Thầy mời các anh tới xem.”

Trầm Trạch nở nụ cười lưu manh đáp:“Chúng tôi lập tức tới ngay.”

Nữ sinh đỏ mặt chạy đi.

Đồng Thất vừa vặn thấy được một màn này, nhịn không được than: “Thẩm đại thiếu gia quả thật dù đang ở đâu phong thái đều không hề giảm sút.”

Trầm Trạch nhướng mày, “Nếu giảm uy phong, lão bà của tôi sẽ không bị người khác cướp mất sao?” Rồi, ôm bả vai Đồng Thất, “Giáo sư gọi kìa, đi thôi.”

Thẩm Trạch rất quen thuộc khoác vai Đồng Thất. Người ngoài nhìn vào chỉ cảm thấy tình cảm anh em giữa hai người rất thân thiết, mà tuyệt đối không nghĩ về chuyện khác. Nhưng Đồng Thất lại cảm nhận rõ ràng Thẩm Trạch đang khiêu khích mình

Tuyệt đối là khiêu khích.

Tỷ như hiện tại, Trầm Trạch dựa vào người Đồng Thất, lại tranh thủ cọ cọ đùi Đổng Thất, ngoài miệng lại nghiêm trang nói: “Giáo sư tính đến đó bằng cách nào?”

Giáo sư Lý hiển nhiên đã nghĩ ra một vài phương án, “Chúng tôi quyết định đầu tiên tìm ở xung quanh xem có đường thông đến vách núi đối diện không. Nếu như có, chúng ta sẽ phóng dây thừng lên đỉnh núi rồi từ đó tiến vào huyệt động.” Đồng Thất giật giật thân thể, Thẩm Trạch lập tức thức thời đứng lên, nói: “Nếu không có thì sao?”

Hiển nhiên giáo sư Lý cũng đã nghĩ đến loại khả năng này,“Tất cả thiết bị cỡ lớn đều để trong trại, nếu không tìm thấy đường chúng ta chỉ có thể từ bỏ cơ hội lần này. Phải đợi đến lúc chuyển thiết bị đến, làm ra một cái ‘cầu’ đơn giản đi sang phía đối diện.”

Đi khảo cổ đương nhiên không thể chỉ mang người đi, tuy rằng mọi người chủ yếu tới để khảo sát nên không mang theo xẻng, nhưng những thiết bị thiết yếu còn lại đều mang theo. Lại có Thẩm Trạch tiền nhiều quyền lớn làm nhà tài trợ, nên ngay cả thiết bị cỡ lớn đều mang theo mấy bộ.

Thẩm Trạch đã hiểu, gật đầu, “Giáo sư chuẩn bị khi nào thì xuất phát?” Giáo sư Lý đưa mắt nhìn đồng hồ: “Hiện tại cũng không còn sớm, chúng ta cần bổ sung thể lực, tôi đề nghị trước tiên nghỉ ngơi tại chỗ một lát, không biết ý của Thẩm tiên sinh thế nào?” Thẩm Trạch cười nói: “Đã đi lâu như vậy rồi cũng nên nghỉ ngơi một lát, nhưng giáo sư cần phải dặn dò các học sinh đừng chạy xa quá, nơi này dù sao cũng là chốn rừng thiêng nước độc.” Giáo sư Lý cuống quýt đồng ý, sau đó phân phó nhiệm vụ cho nhóm sinh viên.

Nhiệm vụ thực ra rất đơn giản, đại khái là dọn sạch một khoảng đất rồi rắc thuốc bột đuổi côn trùng lên là được. Vài sinh viên rất nhanh đã làm xong, nữ sinh kia còn lấy ra một tấm vải lớn trải lên mặt đất.

Sau khi chuẩn bị ‘doanh địa’ tạm thời xong, mấy sinh viên này không hề chú ý đến hình tượng, đồng loạt ngồi xuống đất, lấy bánh quy cùng nước sạch bổ sung thể lực.

Thẩm Trạch cùng Đồng Thất không ở cùng một chỗ với đám sinh viên, bọn họ có đồ do chính mình chuẩn bị. Đồng Thất rải trên mặt đất một loại thuốc bột, sau đó đám động vật ở gần đó liền chạy đi hết. Thẩm Trạch cười hì hì lấy ra từ trong túi hai cái áo khoác trải lên mặt đất, hai người đều không ngại bẩn cùng ngồi xuống.

Cơm trưa của hai người phong phú hơn rất nhiều so với nhóm sinh viên, dù sao chỉ cần một phù chú của Đồng Thất cũng có thể khiến sức nặng giảm bớt vài phần, nên bọn họ tuyệt đối không ngại mệt. Cũng vì thế tình cảnh bên này cơm trưa thịt cá, bên kia ăn bánh quy, bên này đồ uống các loại, bên kia lại chỉ có nước trắng trong chai thủy tinh được hình thành.

Thời gian nghỉ ngơi tổng cộng là hai tiếng, ngày đầu tiên trong kế hoạch của giáo sư Lý chỉ là ‘Nghiên cứu địa hình’, nên sau khi hoàn thành sẽ quay về trại, khảo sát tỉ mỉ còn phải đợi đến ngày hôm sau, nếu tìm được tư liệu văn hiến trọng đại nào thì còn phải dừng khai quật lại để báo lên cho nhà nước.

Chính giáo sư Lý cũng không biết, bọn họ không có cơ hội lần thứ hai đến đây, nếu có, bọn họ cũng không nguyện ý lại đi vào nơi này.

Nhóm sinh viên không nhìn thấy ở một góc, Đồng Thất đang tựa vào người Thẩm Trạch, ngắm nghía một con rắn rất nhỏ trong tay.

Thẩm Trạch buồn bực nhìn chằm chằm vào con rắn: “Thân ái, anh có thể đem nó quăng đi được không?”

Đồng Thất rầu rĩ cười ra tiếng,“Quăng đi làm gì? Vật nhỏ này rất đáng yêu.”

Thẩm Trạch sờ mũi, “Đáng yêu ở chỗ nào?”

Rắn nhỏ màu tím vui vẻ di chuyển ở khe ngón tay của Đồng Thất , ngẫu nhiên còn hướng Thẩm Trạch lè cái lưỡi màu tím, Thẩm Trạch chán ghét nhìn con rắn, dời mắt đi.

Đồng Thất sờ cái đầu dẹp của con rắn, nó hưởng thụ lắc lắc thân mình. Đồng Thất đem rắn nhỏ phóng ra, rắn nhỏ lắc cái đuôi trườn đi.

Thẩm Trạch nhìn theo dấu vết của con rắn nhỏ, “Nó đi đâu vậy?” Đồng Thất nói: “Cậu không phải muốn đi tìm Vương Tuấn sao? Nó đi tìm Vương Tuấn.” Đồng Thất vừa nói xong, phía bên kia đã có tiếng hét, thì ra là các sinh viên đã nghỉ ngơi đủ rồi, khẩn chương muốn sang phía đối diện.

Thẩm Trạch đứng lên duỗi eo, Đồng Thất cũng đứng lên, khi hai người thu thập xong mọi thứ thì nhóm sinh viên cũng đã chuẩn bị tương đối ôn thỏa.

Một nhóm người đi men theo vách núi bên hướng đông của khe núi, ngoài dự tính,Thẩm Trạch phát hiện ra la bàn của nhóm sinh viên vẫn có thể dùng.

Đồng Thất nhìn ra nghi hoặc của Thẩm Trạch, nói: “Thủ thuật che mắt.” Xong lấy ra một con hạc giấy tùy ý đặt xuống đất.

“Di.” Thẩm Trạch nhìn hạc giấy, cười “Này không phải con hạc của anh trong lần đầu chúng ta gặp nhau sao?” Đồng Thất buồn cười đáp “Cái gì lần đầu tiên gặp?” Thẩm Trạch cười , “Anh lần đầu tiên gặp tôi không phải là thông qua thứ này sao?” Đồng Thất cười không đáp.

Hai người đi tiếp theo đội khảo cổ , đội ngũ dần chậm lại, nữ sinh duy nhất chạy tới đối Đồng Thất cùng Thẩm Trạch nói: “Thầy gọi hai người đi qua……” Thẩm Trạch thân mật hướng nữ sinh cười cười, sau đó cùng Đồng Thất bước đến chỗ giáo sư.

Đội ngũ đã hoàn toàn ngừng lại, các sinh viên đều thì thầm nói chuyện, giáo sư Lý lau mồ hôi,“Phía trước đã là ngõ cụt, nhưng thoạt nhìn đường này có thể thông sang phía đối diện. Hiện tại chúng ta phải tính thử xem có thể đi xa bao nhiêu , ý của Thẩm tiên sinh thế nào?”

Đường phía trước quả nhiên đã không còn đi được, một đám rậm rạp toàn cây thấp cùng cành cây, Thẩm Trạch đưa mắt nhìn Đồng Thất, nói: “Tôi đương nhiên không có ý kiến gì.” Giáo sư Lý nhanh chóng nói với đám học trò: “Các em, có một tin tốt, chúng ta có thể tiếp tục đi tiếp.” Các sinh viên đều bật cười, sau đó một nam sinh cao giọng hỏi: “Thưa thầy, vậy còn tin xấu là gì ạ?” Giáo sư tỏ vẻ bi ai đáp, “Tin xấu là phải có người đi trước mở đường! Có ai xung phong báo danh không? Nếu không có chúng ta thật sự chỉ có thể quay về trại trước.” Người tự nguyện lần này so với lần trước nhiều hơn không ít, cuối cùng giáo sư Lý chọn ra vài người để bọn họ thay phiên mở đường.

Hai nam sinh trước mặt một người tay cầm liềm, một người mang theo gói thuốc bác sĩ đặc chế, nói đến cũng lạ, gói thuốc của bác sĩ giống như rất có tác dụng, sau khi xảy ra chuyện Hoàng Liên bị rắn cắn, giáo sư đã đem gói thuốc chia cho đám sinh viên.

Các nam sinh không tôn nhiều công sức để chặt bớt đám cây, lần này Đồng Thất cùng Thẩm Trạch cũng không tách đoàn, mà đi bên cạnh vị giáo sư, quan sát quá trình mở đường.

Đồng Thất cùng Thẩm Trạch sau khi gia nhập đội ngũ mới phát hiện nguyên nhân vì sao nhóm sinh viên trong khoảng thời gian đi tiếp không hề cảm thấy nhàm chán là nhờ giáo sư Lý ở phía trước không ngừng cung cấp những thông tin thú vị, điều tiết cảm xúc cho các học trò.

Một sinh viên thắc mắc,“Thầy nghĩ gì về những kẻ trộm mộ?”

Giáo sư Lý cũng không vì câu hỏi này mà mất hứng,“Kẻ trộm mộ……Nói như thế nào nhỉ, đại đa số thời điểm bọn họ đều là kẻ đáng ghét, nhưng mà có đôi khi bọn họ cũng rất hữu ích.”

Sinh viên kia lại hỏi: “Thầy như thế nào lại cảm thấy bọn họ hữu ích?”

Giáo sư Lý cười cười: “Mọi người đều biết sau khi Tần Thủy Hoàng có thiên hạ đã tập hợp binh tướng ở Hàm Dương để đúc mười hai tượng vàng hình người? Kỳ thật sau khi làm xong mười hai tượng vàng, nguyên liệu vẫn còn dư, Tần Thủy Hoàng liền đem nhưng thứ đó tạo một con rồng vàng rất lớn. Mà mấy kẻ trộm mộ sau khi phát hiện ra con rồng kia, để thuận tiện cho việc mang ra liền đem nó cắt thành rất nhiều khối, tuy rằng cuối cùng vẫn bị cảnh sát thu hồi, nhưng phần chân rồng đã thất lạc. Nhưng, có rất nhiều ngôi mộ thuộc thời kiến quốc bẳng trình độ kỹ thuật của chúng ta căn bản không khai quật được, nếu nhà nước yêu cầu, chúng ta chỉ có thể mượn lực lượng của người dân. Với những lực lượng nhân dân này, có thể giảm được không ít tổn thất.” .

Đồ Ni Tư chạy băng băng, cho dù quần áo của nó không hề thuận tiện.

Nó chỉ muốn đi hỏi cha anh trai kia khi nào có thể quay về, nhưng lại nghe được những điều không nên nghe.

A Tháp là cha, anh trai kia lại có hơi thở của A Tháp, vì cái gì muốn dùng anh ấy làm tế phẩm? Anh đi đến nơi nó biết, nơi mà những đứa bé trong trại từ nhỏ đã được dặn dò là không được đi đến, nếu đến đó sẽ không được A Tháp chúc phúc.

Đồ Ni Tư càng chạy càng nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng, tiếng bước chân ở phía sau không ngừng truyền đến, Đồ Ni Tư biết chính mình tuyệt đối không thể để bị bắt được! Trời lại không theo ý người, ngay khi Đồ Ni Tư sắp chạy vào ‘Cấm địa’, đột nhiên bị sảy chân.

Đầu gối của nó đau dữ dội, như thế nào cũng không đứng dậy được.

Đồ Ni Tư cảm thấy được tiếng bước chân phía sau ngừng lại, nó hốt hoảng nhìn về phía sau.

Người đàn ông trung niên khẽ thở dài, cúi người ôm lấy Đồ Ni Tư, đoạn lấy bột thuốc mang theo bên người rắc lên trên đầu gối bị thương của nó, sau đó lại đem một túi hương đeo lên cổ Đồ Ni Tư.

Người đàn ông trung niên sờ đầu Đồ Ni Tư, hướng nó mỉm cười. Đồ Ni Tư giống như nhận ra điều gì đó, nhìn năm người đàn ông trong tộc mỉm cười chúc phúc, chạy vào rừng.

Advertisements

Góp ý nào~~~

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s