Song sinh ác ma – Chương 80

Tôi với chồng chồng lại vui vẻ

Tiếng chân mấy người đó xa dần, Lục Tử Ninh không nghe bọn họ nói gì, chỉ biết mình đẩy cửa mãi vẫn không đẩy được, bọn họ là không định thả mình ra ngoài. Nhớ lúc nãy đến lầu này cũng không có ai, hôm nay chắc không ai học ở đây đi? Vậy đúng là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không linh….Lục Tử Ninh buồn bực…Cậu nghi gần đây mình có phải hay không gặp phải vận cứt chó, như thế nào luôn gặp chuyện chẳng lành.

Quần áo trên người trên thực ướt, mặc trên người càng lúc càng lạnh, mông còn rất đau….Hiện tại đụng phải nước lạnh, đau đến rùng mình. không được, Lục Tử Ninh chỉ có thể đem áo trên người cởi ra, đem nước vắt khô, hiện tại sắp đếm mùa thu, tuy rằng không tính là lạnh nhưng lúc có gió thổi qua, Lục Tử Ninh vẫn rất lạnh, quần áo cho dù có vắt qua nhưng vẫn còn ướt, căn bản không thể mặc, còn có quần cũng như thế, Lục Tử Ninh cảm thấy quần lót mình cũng ướt hết……

Thật sự không tốt mà….

Cẩn thận nhớ lại tiếng của nữ sinh kia, căn bản không đoán được là ai, bởi vì hoàn toàn không biết….Bất quá nếu là người quen biết cũng sẽ không lên tiếng cho mình nghe….Lục Tử Ninh buồn bực. Lại nhìn ảnh chụp trên mặt đất, Lục Tử Ninh lấy lên nhìn xem, thật không biết là chụp lúc nào, rõ ràng rất nhiều, cũng tại hai tên bại hoại kia, ít phát tình một chút sẽ không có chuyện này…Còn có….chuyện mình là người song tính, như thế nào bị người phát hiện chứ?? Lục Tử Ninh nghĩ muốn nát đầu cũng không biết đến tột cùng là như thế nào. Trong trường học người biết bí mật của mình, ngoại trừ anh ba, thì chính là Thiếu Hoàng cùng Thiếu Linh a, nhưng những người này cũng không nói ra a, bên ngoài lại không có người biết a….Lục Tử Ninh thật sự nhức đầu, nhớ đến lời cô ta nói trước khi rời đi, không biết là thật hay giả, nếu là thật Lục Tử Ninh không biết nên làm sao bây giờ. Nhưng bị loại uy hiếp nhảm nhí này làm sợ mà chia tay hai bọn họ, Lục Tử Ninh cảm thấy mình phải ích kỉ lắm mới làm như vậy. Hơn nữa dù biết thì đã sao, hai tên đó cũng tự biết phải làm sao mà? Nhớ đến hai người bọn họ, Lục Tử Ninh đột nhiên ở trong WC cười ngu. Cho đến khi một trận gió lạnh thổi qua, Lục Tử Ninh mới nổi lên một thân da gà, vẻ mặt muốn khóc nhìn quần áo ướt đẫm trong tay mình.

Rất nhanh liền đến giữa trưa, Lục Tử Ninh mềm nhũn dựa vào trên tường nhà WC, đói bụng a…..mình còn la hét đến trưa…..tiếng cũng khàn mất, thế nhưng không có ai xuất hiện…..Cô dọn WC, hẳn là buổi sáng đã dọn rồi…Xem ra không biết có đợi được người tới cứu mình hay không nữa….Hai tên hỗn đản kia, như thế nào còn chưa đến a…..Bụng đói muốn chết….Lục Tử Ninh ủy khuất ngồi xổm ở WC vẽ vòng tròn.

Lại qua mấy giờ, đã qua trưa, trời tối dần. Vẫn không ai đến đây, Lục Tử Ninh cảm thấy càng ngày càng lạnh, ngồi xổm trên mặt đất không còn khí lực kêu, mông đau quá…Lại không thể ngồi dưới đất, hơn nữa quần cũng ướt, cũng không biết nơi đó có bị nhiễm trùng không, đầu càng ngày càng đau, Lục Tử Ninh cảm thấy cả người mình đều mềm nhũn vô lực, đầu nặng quá…cảm giác choáng váng…mơ mơ màng màng buồn ngủ, vì thế liền dựa vào trên cửa, thân thể chậm rãi trượt xuống, lúc sắp mất đi ý thức còn nghĩ hai tên hỗn đản kia mau đến đây….

.

Bên kia.

Lục Thiếu Hoàng cùng Lục Thiếu Linh bởi vì buổi sáng nhận được điện thoại của anh cả nói hôm nay về nước nên ra phải sân bay đón, trước khi đi còn lo lắng cho Lục Tử Ninh không biết tin của họ, làm cơm xong đặt lên bàn, còn để lại tờ giấy nói bọn họ ra sân bay, để cho Lục Tử Ninh trở về tự ăn cơm, tôi hay chiều họ mới về.

Anh của Lục Thiếu Hoàng cùng Lục Thiếu Linh gọi là Tô Hân, theo họ của Tô Dạ, so với bọn họ lớn hơn bốn tuổi, lần này cùng hắn trở về còn có một người đàn ông lớn hơn bọn họ rất nhiều, gọi là Chung Kiện, tuy rằng tuổi lớn, nhưng còn rất tuấn tú, thực trầm ổn. Lúc ở nước ngoài đối với bọn họ rất chiếu cố. Đối với mối quan hệ của hai người họ, Lục Thiếu Hoàng cùng Lục Thiếu Linh cũng mắt nhắm mắt mở, ngẫu nhiên trêu chọc vài câu, chỉ là chuyện của bọn họ, ba ba cùng cha cũng chưa biết, luôn cảm thấy cho dù biết cũng không sao, nhưng Tô Hân lại không chịu nói cho họ biết.

Buổi chiều sau khi đón bọn họ về, hai anh gọi điện cho Lục Tử Ninh, lúc này mới thấy gọi mãi không được, Lục Thiếu Linh nhớ tới chuyện xảy ra tối hôm qua, đã muốn hoảng sợ rồi, hiện tại lại nhưu vậy, không khỏi có chút nóng nảy.

“Trước không nên gấp, tìm thử xem cậu ấy có cùng bạn bè liên hệ gì không, có lẽ cậu ấy đã đi về nhà, nhưng chưa sạc pin điện thoại, hay là khóa máy, trở về nhìn thử.” Tô Hân  ở bênh cạnh nhìn hai người lo đến sứt đầu mẻ trán, không khỏi nhắc nhở.

Hai người cuối cùng mới khôi phục lí trí, mới vừa đem Tô Hân chở về nhà, ngay cả mông cũng chưa ngồi nóng liền cầm chìa khóa xe chạy đi.

“Đợi chút ba ba với cha sẽ đi làm về, các anh ở đây chờ một chút, chúng em về xem Ninh Ninh có nhà không.”

“Được rồi.” Tô Hân nhìn bọn họ rời đi, sau đó xoay người tiến vào cái ôm của người đàn ông phía sau, đồng tác thuần phục làm cho người ta kinh ngạc, tuy rằng đã không còn nhỏ nhưng khuôn mặt vẫn còn rất trẻ, hai má trắng noãn mang theo phần đáng yêu, người đàn ông ôm hắn dùng vẻ mặt sủng nịch mà sờ sờ đầu hắn.

“Lúc nhìn thấy cha, không cho dùng khuôn mặt háo sắc này nhìn hắn!”

Người đàn ông bật cười, “Bảo bối, anh khi nào thì có vẻ mặt háo sắc? Muốn sắc cũng chỉ sắc với em.” Nói xong đưa tay sờ soạng.

“Đừng có sờ ở nơi đó……Aha…..ai biết anh có đối với cha có phải hay không….hết tình chưa chứ….”

.

Lục Thiếu Hoàng lái xe, Lục Thiếu Linh bắt đầu gọi điện thoại tìm người, chỉ chốc lát sau có người gửi tin nhắn, trong đó có một dãy số điện thoại, Lục Thiếu Linh gọi qua số đó, điện thoại rất nhanh có người bắt máy.

“Là Từ Cường sao?” Lục Thiếu Linh xung không nói nhiều, trực tiếp vào đề.

“Đúng vậy, xin hỏi anh là ai?”

“Tôi là Lục Thiếu Linh.”

“Nga~ có chuyện gì sao?” Từ Cường không hiểu ra sao, Lục Thiếu Linh tìm mình làm gì?

“Các người buổi chiều có ba tiết đúng không? Ninh Ninh có đang học không?”

“Di? Ninh Ninh chưa đến a, cậu ấy buổi sáng đã về, nói không thoải mái, sau đó buổi chiều cũng không có đến.”

“Được, tôi biết rồi, cảm ơn.” Lục Thiếu Linh trực tiếp cúp điện thoại, nhíu mày càng sâu. Sắc mặt Lục Thiếu Hoàng ở bên cạnh cũng không tốt, Lục Tử Ninh không đi học, nếu không về nhà thì đi đâu chứ.

.

Lục Tử Ninh không biết qua bao lâu, cảm giác mình giống như là đang ngủ, sau đó càng ngày càng lạnh, cả người đều dính dính, rất khó chịu, quần áo trên người cũng lạnh, làm cho cậu không hề thoải mái, đầu lại choáng váng, ánh mắt giống như mở không ra được, trên mặt đất có rất nhiều nước, thực lạnh, Lục Tử ninh đem mình ôm chặt một chút, muốn ấm một chút.

“Tử Ninh? Tử Ninh?” Đúng lúc này tiếng ai đó truyền đến, ai kêu mình? Là hai người bọn họ sao? Nhưng cảm thấy có chỗ không đúng…..Đúng vậy…Bọn họ chưa bao giờ kêu mình Tử Ninh….Đó là….ảo giác sao…..

“Cậu có ở bên trong không?” Ngoài cửa giống truyền đến tiếng ầm ầm, một lác sau, bên ngoài lạch cạch như mở cái gì, Lục Tử Ninh không để ý.

Chỉ cảm thấy mình thật uể oải….Mông đau quá….

.

.

.

Chi: Tựa với truyện có liên quan sao~~~~~~

Advertisements

9 thoughts on “Song sinh ác ma – Chương 80

Góp ý nào~~~

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s