Tiệm quan tài số 7 – Chương 36

Đồng Thất nghe xong lời này, cười nói: “Như thế nào, thích?”

Thẩm Trạch nói: “Hắc, anh không thấy là rất có giá trị kỷ niệm sao? Này xem như là nơi chúng ta đính ước đi.”

Đồng Thất nhìn bộ dáng hưng trí bừng bừng của Thẩm Trạch, nói: “Đầm nước này là Thánh Trì của Âm ti — Tam Sinh Tuyền. Uống một ngụm có thể nhìn thấy được kiếp trước, uống hai ngụm có thể thấy kiếp sau, bất quá phải ở âm ti mới có thể dùng. Trừ bỏ có thể thấy kiếp trước kiếp sau, còn có thể sai khiến hồn phách cùng thân thể.”

Thẩm Trạch mở to miệng thành hình chữ ‘O’, “Thật là có món đồ chơi này tồn tại?”

Đồng Thất cười gật gật đầu: “Muốn hay không uống một ngụm?”

Thẩm Trạch liếc mắt nhìn Tam Sinh Tuyền, nói: “Quên đi quên đi, không biết nước này có sạch sẽ hay không, uống vào bị bệnh thì làm sao bây giờ? Dù sao tôi cũng không uống.”

Đồng Thất nghe Thẩm Trạch nói xong liền trả lời: “Không uống thì không uống, chúng ta về nhà thôi.”

Có lẽ mọi chuyện đều tự có sắp xếp của nó, đáp án của Thẩm Trạch thế nhưng lại giống với Nhậm Lê năm đó, lại không biết tương lai Thẩm Trạch có giống như Nhậm Lê uống loại nước suối này.

.

Yêu giới – Vạn Yêu Điện.

Đồng Thất đem một trái cây nhỏ để ở bên miệng Thẩm Trạch, tiến vào, trái cây liền biến thành nước tiến vào trong bụng Thẩm Trạch.

Sở Chi ngáp một cái, “Cuối cùng đại công cáo thành.”

Sở Thanh cũng đạm cười nói: “Chúc mừng Thất công tử.”

Sở Chi liếc mắt nhìn Sở Thanh, “Hiện tại có thể quay về nhà rồi. Đồng Thất, tên này ở ngốc mãi trong yêu giới cũng không tốt, chúng ta nhanh chóng quay về tiệm quan tài đi.”

Sở Chi sau khi nói xong lời này, Sở Thanh liền bình tĩnh nói, “Nơi này là nhà của ca ca, ngươi muốn đi đâu chứ?”

“Ai,” Sở Chi làm bộ dáng thở dài, “Thiên hạ to lớn, chỉ có chỗ của Tiểu Thất Nhi mới là nơi để ta dung thân.”

Đồng Thất ôm lấy Thẩm Trạch, “Đi thôi.”

Sở Chi nhìn tư thế Đồng Thất ôm Thẩm Trạch, lập tức vui vẻ, “Ai ô ô, ôm kiểu công chúa.”

Sở Thanh còn muốn nói cái gì đó, một trận bạch quang xuất hiện, Đồng Thất đã muốn biến mất khỏi Vạn Yêu Điện.

Sở Thanh ngồi lên chiếc ghế Sở Chi đã ngồi, tay vuốt ve cái ly Sở Chi đã dùng, mặt hắn vốn tái nhợt không có một tia huyết sắc, cười khổ nói: “Ca ca….Ngươi chừng nào mới có thể tha thứ cho Thanh nhi….”

.

Tiệm quan tài

Thẩm Trạch còn chưa có tỉnh.

Sở Chi ngồi nhìn Đồng Thất ở bên giường nắm tay Thẩm Trạch, bất đắc dĩ nói: “Không cần khẩn trương như vậy đâu? Cho dù ăn định hồn quả thì hắn cũng chỉ là một người phàm, hẳn là phải ngủ vài ngày.”

Đồng Thất vẫn nắm lấy tay Thẩm Trạch, mười ngón tay giao nhau.

Trên lưng Sở Chi đột nhiên nổi lên một mảnh da gà, “Cậu cậu cậu hai người các cậu sẽ không phải đã….tự định chung thân đi?”

Sở Chi vốn tưởng rằng Đồng Thất sẽ không trả lời, ai ngờ được Đồng Thất lại thản nhiên ‘Ân’ một tiếng.

Nội tâm Sở Chi nhất thời như bị sét đánh, lập tức nhảy dựng lên, trên mặt không biết là khóc hay cười, “Làm cái gì, cậu cư nhiên….Tôi cũng không biết nói cái gì cho phải, cậu không biết Thẩm Trạch có một kiếp nạn lớn à?”

Đồng Thất hiển nhiên đã nghĩ xong mọi chuyện, “Kiếp này của hắn nhìn như đều không còn gì, thực tế lại giấu một chỗ sinh cơ. Đợi một thời gian nữa tôi sẽ dẫn hắn đi tìm người nhà, có tôi ở đây, kiếp này khẳng định có thể qua.”

Lời của Đồng Thất tự tin vô cùng, làm cho Sở Chi không còn gì để phản bác, chỉ có thể thở dài khoát tay nói: “Tùy cậu tùy cậu, yêu như thế nào thì yêu, đứa nhỏ lớn rồi không thể giữ trong nhà.”

Đồng Thất cũng có điểm dở khóc dở cười, “Nói cái gì chứ.”

Sở Chi ngáp một cái, “Hai ngày này xem như mệt chết tôi, không được không được, tôi phải nghỉ ngơi. Người già rồi sức cũng yếu a.”

Đồng Thất suy nghĩ một chút, nói: “Người đến phòng kế bên ngủ đi, về sau phòng Thẩm Trạch chắc cũng không cần dùng đến nữa.”

Sở Chi ngáp một nửa liền ngừng, mở miệng một hồi mới nói: “Tôi nói a Đồng Thất, cậu như vậy là không được a…..”

Lúc Thẩm Trạch tỉnh trừ bỏ miệng hơi khó chịu thì cũng không có nơi nào không ổn, ngược lại cảm thấy tinh thần rất thoải mái.

Đương nhiên, hắn không biết nguyên nhân là do Đồng Thất cho hắn anh định hồn quả ngàn năm mới kết quả một lần.

Thẩm Trạch sau khi tỉnh lại liền nhìn trái lại nhìn phải, không thấy Đồng Thất liền làm hắn cảm thấy có chút thất vọng, bất quá sau đó thấy mình đang ở trên giường của Đồng Thất, liền ngây ngất nở nụ cười.

Đồng Thất đẩy cửa ra liền nhìn thấy Thẩm Trạch ngồi chống tay ở trên giường mà cười ngốc, không lịch sự cười nói: “Tỉnh?”

Thẩm Trạch nghe tiếng Đồng Thất liền hoàn hồn, từ trên giường đi xuống: “Đương nhiên, tiểu gia tôi là ai chứ.”

Đồng Thất nhướng mi, “Tiểu gia? Tiểu gia mà hôn mê một ngày một đêm?”

Thẩm Trạch nhất thời dừng lại, “Cái gì? Một ngày một đêm?!”

Đồng Thất bình tĩnh gật đầu.

Thẩm Trạch cười mỉa.

“U a, vật nhỏ tỉnh rồi?” Thanh âm Sở Chi truyền đến.

Đồng Thất nhìn Thẩm Trạch xong rồi đi ra ngoài, vừa đi vừa nói, “Tỉnh rồi thì nhanh quay về phòng mình đi.”

Thẩm Trạch quay đầu lại, “Quay về phòng tôi?!”

Đồng Thất đã muốn đi ra ngoài, lưu lại Sở Chi cười tủm tỉm trả lời vấn đề của Thẩm Trạch, “Đương nhiên rồi, cậu ở trong này làm sao tôi cùng Đồng thất ngủ a.”

Thẩm Trạch tạc mao, “Người ngủ cùng Đồng Thất? Có ý gì?!”

Sở Chi nhún nhun vai, “Ý trên mặt chữ, trước kia đều là tôi cũng Đồng Thất ngủ, nhưng mà giường của cậu lại quá nhỏ, không thể để hai người chúng ta cùng ngủ a, ai….”

Sở Chi thở dài, còn u oán nhìn Thẩm Trạch.

Thẩm Trạch bị nhìn đến nổi da gà, hừ một tiếng nói: “Đồng Thất chính là người của tôi.”

Nói xong liền bỏ lại Sở Chi mà ra ngoài tiệm tìm Đồng Thất.

Đồng Thất đang xem sách.

Thẩm Trạch tội nghiệp đi đến bên cạnh Đồng Thất, “Ông chủ….”

Đồng Thất mi cũng không thèm nhúc nhích, “Ân?”

Thẩm Trạch không ngừng cố gắng, “Sở Chi nói các người ngủ cùng nhau….”

Trên mặt Đồng Thất có ý cười, “Ân.”

Thẩm Trạch vừa nghe, liền ‘tận tình khuyên bảo’ nói: “Ông chủ, các người như vậy là không đúng….”

Đồng Thất đem sách để ở trên quầy, nhìn Thẩm Trạch, “Nga?”

“Khụ.” Thẩm Trạch cảm thấy thực áp lực nói: “Ông chủ anh xem, chúng ta đã….đính ước. Anh không thể cùng người đàn ông khác ngủ chung.”

Đồng Thất cười tủm tỉm nhìn Thẩm Trạch,

Hắn phát hiện, lúc Đồng Thất híp mắt cười cùng bình thường đạm cười rất khác nhau. Tiếp xúc lâu ngày Thẩm Trạch biết Đồng Thất lúc đạm cười thì chính là ngoài cười nhưng trong không cười, lúc Đồng Thất vui vẻ thật sự chính là cười híp mắt.

Thẩm Trạch có điểm ngu người, hắn cảm thấy mấy người phụ nữ, đàn ông trước đây đều không bằng một phần vạn của Đồng Thất, hành động đi trước suy nghĩ mà tiến lên hôn một cái.

Sau khi hôn một cái, Thẩm Trạch giống như có gì đó tự tin mà bỉ cười: “Có một số việc chỉ có thể làm với tôi, những người khác thì không thể, ân?”

Đồng Thất giống như hứng thú, “Ví dụ như?”

Thẩm Trạch nhướng mi, lại kéo gần khoảng cách, nhẹ nhàng va chạm.

“Ví dụ như cái này.” Tay Thẩm Trạch nắm cằm Đồng Thấy, y không cự tuyệt, tay Thẩm Trạch lại dần dần đi xuống, ở trên xương quai xanh của Đồng Thất nhẹ nhàng nhéo một cái, “Giống như cái này.”

Còn hơn tán tỉnh, không thể không nói Thẩm thiếu so với ông chủ Đồng thành thạo hơn nhiều.

Nhưng mà núi cao còn có núi cao hơn, Đồng Thất đưa tay khoát lên tay Thẩm Trạch, đôi mắt u oán nhìn Thẩm Trạch, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Thẩm Trạch….”

Ánh mắt Thẩm Trạch dần hiện ra sự si mê, “Ân…..?”

Đồng Thất cười lớn hơn, “Ai là chồng?”

Thẩm Trạch ngơ ngác nói: “Anh….”

Đồng Thất tiếp tục dẫn dụ Thẩm Trạch, “Tôi là ai?”

Ánh mắt Đồng Thất không hế chớp, “Anh là Đồng Thất….”

Đồng Thất tươi cười càng sâu, “Đồng Thất là ai?”

Thẩm Trạch mở miệng, “Đồng Thất là chồng…”

Những lời này vừa nói xong, Thẩm Trạch bỗng dưng thanh tỉnh, sau đó xù lông nói: “Đồng Thất!”

Đồng Thất phát hiện trêu Thẩm Trạch thật sự rất vui, “Đã quên Đồng Thất là ai?”

Thẩm Trạch nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi cho anh xem ai mới là chồng!”

Dứt lời, một phen ôm lấy Đồng Thất hôn đến, nụ hôn này thật sự nóng bỏng. Thẩm Trạch ngoài hôn ra thì trên tay cũng không thành thật, từ xương quai xanh đảo đến trước ngực Đồng Thất, cách quần áo chậm chạp lượn vài vòng.

Thẩm Trạch không buông Đồng Thất ra, đầu lưỡi càng tiến càng sâu, trên tay đột nhiên mạnh mẽ nhéo vật nhỏ trước ngực Đồng Thất một chút.

Đồng Thất ăn đau, vẻ mặt có vài phần giãy dụa. Đáng tiếc từ nhỏ Đồng Thất là học về lực tinh thần, sao như Thẩm Trạch học võ này nọ, tất nhiên là giãy không ra.

Tay và miệng Thẩm Trạch đều không ngừng hoạt đồng, trong đầu chỉ có năm chữ to:

—- Việc này không thể nhịn!

Advertisements

2 thoughts on “Tiệm quan tài số 7 – Chương 36

Góp ý nào~~~

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s