Tiệm quan tài số 7 – Chương 29

Đồng Thất nhìn Thẩm Trạch, thở dài, “Cậu chính là một người phiền phức.”

Thẩm Trạch không rõ ràng lắm.

Đồng Thất chỉ chỉ Sở Niệm, “Ôm nó, chúng ta về trước, trên đường về suy nghĩ làm sao giải thích với Sở Chi.”

Trong lòng Thẩm Trạch đột nhiên thấy có một trận lửa nổi lên, “Sở Chi Sở Chi, anh mở miệng đều là Sở Chi, tôi rốt cuộc đã làm gì?”

“Cậu muốn biệt chuyện gì đã xảy ra? Đồng Thất cười nhạt, “Tôi liền nói cho cậu biết.”

“Cậu hủy diệt nghi thức tụ hồn mà Sở Chi chuẩn bị gần 20 năm.”

.

Tiệm quan tài.

Thẩm Trạch rầu rĩ đóng cửa, Sở Chi còn chưa trở về.

Đồng Thất sau khi trở lại tiệm quan tài liền ôm Sở Niệm trở về phòng ngủ, còn mình trái chờ phải chờ mà cũng không thấy Sở Chi trở về.

Nghe nói, hắn lần này thật sự đã làm sai, tuy rằng hắn không biết là sai ở đâu….

Thẩm Trạch nằm ở trên giường, thở dài, hắn như thế nào lại luôn cản trở Đồng Thất chứ không giúp được gì chứ?

Bất quá, lần này rốt cuộc là sai chỗ nào?

Thẩm Trạch cau mày, cẩn thật sắp xếp lại mọi chuyện để xem mình sai chỗ nào, nghĩ đến nghĩ lui, hắn rốt cược phát hiện vấn đề có thể xuất hiện ở bọc khăn giấy đã mở kia.

Bọc khăn giấy đã mở….bệnh viện….lão nhân kì quái….

Thẩm Trạch bỗng dưng mở to hai mắt, người đưa cho hắn bọc khăn giấy ở bệnh viện kia không phải là bóng người lúc nãy sao! Hèn gì âm thanh có điểm quen thuộc.

Thẩm Trạch ảo não vỗ đầu mình, xem ra trước đây ông nội lun dặn không được lấy đồ người lạ là chính xác.

Đồng Thất đi đến chỗ sau nhất trong hẻm Thanh mộc, nơi có cây đào, dựa lưng vào cây.

“Thực xin lỗi.” Đồng Thất mở miệng.

Cây đào không có phản ứng.

Đồng Thất ảo não nói: “Kỳ thật không liên quan đến hắn, là tôi không cảm giác được hơi thở xa lạ.”

Nhánh cây đào lắc lắc.

Đồng Thất xoay người, sờ sờ thân cây, “Đừng Thương tâm, sẽ có biện pháp. Cùng lắm thì….tôi đi tìm quỷ chủ.”

Câu đầu không có nở hoa cư nhiên lại có cánh hoa rơi xuống, hoa đào chỉ rơi một chỗ, sau đó biến thành hình người.

Sở Chi rầu rĩ nói: “Tôi không có trách Thẩm Trạch, tôi cũng không có thương tâm.”

Đồng Thất nhẹ nhàng mà “Ân” một tiếng.

Sở Chi lại nói: “Anh cũng không cần đi tìm quỷ chủ, tôi biết anh không thích âm phủ.”

Đồng Thất lắc đầu, “Tôi nhất định sẽ làm cho Tần Niệm hồn phách đầy đủ.”

Sở Chi ngồi xổm xuống tàng cây, cầm nhánh cây tùy tay huơ huơ, “Không có vấn đề gì, nhiều năm như vậy, có lẽ do tôi miễn cưỡng. Cô ấy đã sớm chuyển thế rồi cũng không chừng.”

Đồng Thất còn chưa mở miệng, lại nghe Sở Chi nói: “Nếu….Nếu lúc trước thái độ của tôi không có mơ hồ hoặc là từ nhỏ cố gắng luyện tập phép thuật, có lẽ sẽ không có nhiều chuyện như vậy.”

“Này cũng không thể trách cậu.” Thanh âm Đồng Thất rất nhẹ, tựa như sợ sẽ quấy nhiễu cái gì đó, “Cậu….không biết chuyện Tần Niệm.”

Sở Chi thở dài, sau đó đứng dậy đối với Đồng Thất cười cười, “Tiểu Thất Nhi đã lớn rồi.” Nói xong còn khoa tay múa chân.

Sở Chi cười nói: “So với tôi còn cao hơn.”

Đồng Thất không được tự nhiên nói: “Nào có, cũng không cao lắm.”

Kỳ thật cũng không khác lắm, Đồng Thất chỉ hơn Sở Chi một chút.

Sở Chi lắc đầu, ánh mắt tràn ngập hoài niệm, “Thực nhanh, tôi nhớ rõ lúc đấy Tiểu Thất nhi chỉ cầm gương đánh người, hiện tại có thể sử dụng vô cùng lợi hại. Khi đó còn là đứa nhỏ thành thật, như thế nào thời gian lại qua nhanh như vậy. Làm cho tôi cảm thấy mình già rồi.”

Đồng Thất trầm mặc một lúc, sau đó nói: “Người không già.”

(Chi: Lúc này ta mới biết Sở Chi là già qá rồi, nên chỉnh sửa lại xưng hô một chút, Đồng Thất gọi Sở Chi là người, xưng tôi, Sở Chi gọi Đồng Thất là con xưng tôi, còn Thẩm Trạch chưa biết được tuổi của Sở Chi nên mọi thứ như cũ nha :D)

Sở Chi cười cười, “Đúng, tôi còn xinh đẹp như vậy, như thế nào lại già, đi nào, trở về nhìn Sở Niệm.” Nói xong, liền hướng tiệm quan tài đi.

Đồng Thất nhìn bóng dáng Sở Chi, khóe miệng  gợi lên nét cười khó thấy.

.

Tiểu Đồng Thất đứng ở chợ tấp nập người, ánh mắt mở to đầy mê mang.

“Nhóc là ai?” Một người có ánh mắt hẹp dài, khóe mắt có một nốt ruồi son màu đỏ xuất hiện trước trước mặt Đồng Thất.

Tiểu Đồng Thất bị người đột nhiên xuất hiện dọa sợ, sau đó sợ hãi nói: “Cháu là Thất nhi….”

Nam tử diện mạo yêu mị cười cười, “Thất nhi? Nhóc là Đồng Thất?”

Tiểu Đồng Thất hơi hơi gật đầu.

Nam tử cười tủm tỉm, nói: “Người nhà họ Đồng? Nhóc như thế nào lại đến Yêu thị? Ta là Sở Chi.”

Tiểu Đồng Thất không trả lời vấn đề của Sở Chi, mà chỉ nhỏ giọng nói một tiếng “Sở Chi.”

Sở Chi một tay ôm lấy tiểu Đồng Thất, cười nói: “Phải kêu anh, hiểu không? Đi, anh mương tiểu thất nhi đi chơi ở yêu giới.”

.

Thời điểm Thẩm Trạch tỉnh lại, đầu truyền đến một trận đau bén nhọn.

Cái đau này giống như mũi khoan đào thẳng vào trong óc.

Thẩm Trạch lắc lắc đầu, cảm thấy đau đớn biến mất, Thẩm Trạch kỳ quái, lại lắc lắc đầu, như trước không hề cảm thấy đau đớn.

Tựa như cảm giác đau đớn vừa rồi chỉ là ảo giác.

Thẩm Trạch mặc quần áo, ra khỏi phong, sau đó liền thấy Sở Chi đang ôm tiểu Hổ cùng con tiểu hồ ly nói nói cười cười.

Sở Chi nhìn thấy Thẩm Trạch, cười nói: “Đã tỉnh.”

Thẩm Trạch ngu người nói một câu, “Cậu đã trở lại?”

Sở Chi cười tỉm tỉm gật gật đầu.

Vừa lúc Đồng Thất từ bên ngoài trở về, nhìn thấy Thẩm Trạch, vẫy vậy tay, “Đến ăn cơm.”

Trong lúc ăn cơm Thẩm Trạch cảm thấy trong lòng tràn ngập không yên, thật ra không phải hắn sợ Đồng Thất hạ độc trong cơm, mà là hắn không biết ăn xong rồi làm sao đối mặt với Sở Chi.

Kết quả ăn cơm xong Sở Chi đã mở miệng nói trước, “Thẩm Trạch a.”
Thẩm Trạch kiên trì nhìn Sở Chi, “Sao…”

Sở Chi nở nụ cười, “Anh làm cho đồ của tôi bị hủy nên phải bồi thường đi chứ.”

Thẩm trạch gật gật đầu.

Sở Chi vuốt đầu tiểu Hổ, từ ái nói: “Vậy cậu đem tiểu hồ ly phóng sinh đi.”

.

Thẩm Trạch cùng Đồng Thất đi vào núi Bách Thảo, trong lòng Thẩm Trạch còn ôm con tiểu hồ ly.

Phóng sinh là chuyện không có khả năng rồi, nói đúng hơn là đem tiểu hồ ly trả về cho yêu giới.

Sở Chi không có đến, cậu mang theo tiểu Hổ ra ngoài chơi. Thẩm Trạch càng nghĩ càng thấy lạ, hỏi: “Sở Chi thực thích tiểu Hổ….?”

Đồng Thất nhìn Thẩm Trạch liếc mắt một cái, nói: “Cậu có biết tiểu Hổ gọi là gì không?”

Thẩm Trạch cau mày nói: “Tiểu Hổ nha…không đúng, tên hình như là Sở Hiểu Vũ.”

Đồng Thất nhìn đường trước mặt, thản nhiên nói: “Đã quá rõ ràng rồi.”

Thẩm Trạch trong lòng buồn bực, cái gì gọi là ‘Đã quá rõ ràng rồi’? Qua một hồi, hắn vỗ tiểu hồ ly, không thể tin nói: “Anh là nói tiểu Hổ cùng Sở Chi là…..thân thích? Nhưng tiểu Hổ cũng đâu phải là yêu?”

Đồng Thất ‘Ân’ một tiếng, “Kiếp trước của Tiểu Hổ là em trai Sở Chi.”

Thẩm Trạch chậc chậc nói: “Ta trước kia còn nói đùa qua bọn họ 800 năm trước chắc là người một nhà, cảm tình thật tốt nha. Bất quá, tiểu Hổ như thế nào lại là yêu quái chuyển thế chứ?”

Đồng Thất tựa tiếu phi tiếu nhìn Thẩm Trạch, “Anh có thể tự mình đến hỏi nó.”

Biểu tình Thẩm Trạch giống như nuốt phải con ruồi, “Nó nó nó còn có trí nhớ kiếp trước?”

Đồng Thất không biết nghĩ đến cái gì, lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Trừ khi có nước suối Tam Sinh, nếu không không có khả năng nhớ lại kiếp trước. Chi dù là tiên nhân thượng giới cũng phải tuân thủ nguyên tắc này.”

Thẩm trạch không nghe ra tâm trạng khác thường trong lời nói Đồng thất, “Tiên nhân? Thế giới này thật sự có tiên nhân?”

Đồng Thất gật đầu, cũng không mở miệng.

Thẩm Trạch không thú vị ôm tiểu hồ ly, lâu lâu lại nắm đuôi nó, làm cho mắt tiểu hồ ly ngập nước, muốn khóc lại không dám.

Trong chốc lát liền đến cửa Yêu thị, tiểu hồ ly rốt cuộc cũng thoát khỏi ma trảo Thẩm Trạch. Lắc lắc thân mình biến thành hình người.

Thẩm Trạch hoài niệm túm lấy đuôi nó, nói: “Chúng ta đi a, mi….tự mình cẩn thận chút. Tôi cảm thấy được tên Sở Thanh kia không phải thứ tốt.”

Sở Niệm ngoan ngoãn gật đầu, nhu thuận nói: “Tôi sẽ tự chiếu cố mình. Còn có, thực xin lỗi.”

Thẩm Trạch cười vô lại: “Ân, vật nhỏ ngoan, Về sau có cơ hội anh sẽ đi thăm mi.”

Sở Niệm lại nhìn về phía Đồng Thất, nói” Thất công tử, đã gây phiền phức cho ngài.”

Đồng Thất ôn nhu nói: “Gọi tôi thất thúc được rồi.”

Sở Niệm ngại ngùng cười cười, “Thất thúc, con đi về trước.”

Đồng Thất lại nói: “Chúng ta cùng con vào.”

Sở Niệm sửng sốt, “A?”

Đồng Thấy nhìn bia đá đánh dấu lối vào Yêu thị, nói: “Thúc vào yêu giới có chút việc, sẵn tiện đưa con vào.”

Lần này đến Thẩm Trạch ngốc lăng: “A?”

Đồng Thất nhướng mi, “Cậu có ý kiến?”

Thẩm Trạch nhanh chóng lắc đầu, sau đó nói: “Nhưng mà trong lịch trình của chúng ta không có cái này.”

Đồng Thất vuốt cằm nói: “Hiện tại có.”

Yêu giới trong mắt Thẩm Trạch mà nói là một cái gì đó tuyệt đối không tốt, hắn giãy giụa nói: “Nhưng mà chúng ta không mang lồng đèn.”

Đồng Thất xụ mặt nhìn Thẩm Trạch, đột nhiên cười nói: “Có lẽ tôi có thể cho cậu một cái đuôi.”

Advertisements

Góp ý nào~~~

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s